Monday, February 19, 2018

TẾT THA HƯƠNG

Con hỏi thật dễ thương:  Tết, mình về đâu Mẹ? Mẹ hôn con thật nhẹ:  Về Quê Người Con À!

"Quê người đâu có xa, chung quanh mình đây Mẹ!".  Mẹ rưng rưng mắt lệ:  "Nội, Ngoại, đều mất rồi!".

Bốn hai Tết nghẹn lời.  Sự thật là mất hết!  Nội, Ngoại, già, đã chết; bờ tre, bụi chuối...mờ!

Tết, năm ngoái, bây giờ...Tết, năm kia, hồi đó...Cây nêu không trước ngõ...Cây cờ...không gió bay!

Mới mà bốn-mươi-hai, bốn mươi hai lần Tết, nhiều người xa biền biệt, nhiều người đời tha hương!

Bốn muơi hai Tết buồn!  Quê Người Dưng...không Tết!  Đòn bánh chưng, bánh tét...gói là gói Tình Yêu!

Mẹ ngó ra nắng chiều, Ba cầm tay Mẹ, nói:  "Mình còn nhau để gói...Gói Tình Yêu Trong Tim!".

Chị cầm bàn tay em:  "Mai lì xì cho bé một ngàn muôn giọt lệ...để thay trời mưa Xuân!".

Quê người, quê-người-dưng!  Tết ở đâu cũng Tết!  Mình không về đâu hết, mình ở đây...cũng quê!

Hình như mưa rồi kia...Cơn mưa Xuân nước mắt!  Tôi thắp nhang bàn Phật:  Phật cũng không có quê!

Có một chỗ để về là Nội, Ngoại, đều mất!  Một chỗ là Tổ Quốc, mà Tổ Quốc Trời ơi! 

Tôi tự hỏi sao người yêu Quê Hương chi vậy?  Ai không lòng nát bấy mỗi lần Tết xa xăm...

Trần Vấn L



No comments:

Post a Comment