Sunday, October 4, 2020

 

BUỒN VUI VƠI TỔNG THỐNG TRUMP

QUA CHUYẾN VIẾNG THĂM TÒA BẠCH ỐC CỦA CÔ VY

Ngô Quốc Sĩ

           

          Tin Tổng Thống Trump bị nhiễm Corona Virus, được người Việt gọi một cách thâm thúy là “Cô Vy tới thăm”, đã phải cách ly, rồi đưa đến bệnh viên Walter Reed để chữa trị, làm thế giới thật sự dao động, người thương cảm nguyện cầu, kẻ vui mừng xỉ vả! Trước những luồng dư luận thuận nghịch đó, thiết tưởng chúng ta nên dành một phút trầm ngâm, suy tư về tình đời và tình người  đối với một vị lãnh đạo tối cao của một siêu cường đang nắm vai trò lãnh  đạo thế giới.

          Cho đến nay, người ta vẫn chưa biết đích xác đâu là nguồn gốc thực sự của sự kiện lây nhiễm này. Chỉ biết rằng, vài ngày sau cuc tranh luận đầu tiên giữa Tổng Thống Trump và cựu Phó Tổng Thống Biden, Tòa Bạch Ốc loan tin nữ phụ tá của Tổng Thống Trump là cô Hope Hicks, người đã đã tháp tùng Tổng Thống Trump đến tham dự buổi tranh luận tại Cleveland, Ohio ngày 29 tháng 9, 2020,  đã bị xét nghiệm dương tính cúm Vũ Hán. Sau đó, tin cho biết Tổng Thống và Phu Nhân bị  lây nhiễm và phải cách ly ngay trong Tòa Bạch Ốc. Chiều Thứ Sáu ngày 2 tháng 10,  Tổng Thống Trump được trực thăng đưa tới bệnh viện Walter Reed chữa trị, còn phu nhân vẫn ở lại Tòa Bạch Ốc trong tình trạng cách ly…Trước khi lên trực thăng, Tổng Thống Trump đã đưa tay chào mọi người và tuyên bố ông cảm thấy bình an, hy vọng sớm trở lại làm việc..

          Điều đáng ghi nhận là thế giới đã có những phản ứng khác nhau về sự kiện Tổng Thống Trump bị nhiễm cúm Hán và nhập viện. Người  buồn thật nhiều, nhưng người vui cũng không ít.

          Người vui trước nhất là Trung Quốc, nguồn gốc phát xuất đại dịch Covid-19 vẫn được gọi là Virus Vũ Hán. Hồ Tích Tiến, chủ biên Tờ Hoàn cầu Thời Báo có vẻ hả hê khi loan tin một cách mỉa mai “Tổng Thống Trump và Phu Nhân đã trả giá cho thái độ coi nhẹ Covid-19 của ông..Sự kiện này cho thấy mức độ trầm trọng của tình hình  dịch bệnh ở Mỹ. Điều này cũng ảnh hưởng tới uy tín của ông Trump và nước Mỹ, cũng như có ảnh hưởng tiêu cực tới việc tái tranh cử của ông..”

          Riêng tại Mỹ, một số người vốn không thích Tổng Thống Trump, cũng đã có những phát ngôn thật đáng buồn. Cựu phát ngôn viên của bà Hillary Clinton lên tiếng xỉ vả tổng thống Trump một cách cay độc, thiếu hẳn tình người: “Hy vọng Trump chết luôn cho rồi!”  Nữ Dân biểu Dân Chủ Nanette Barragan đã lên tiếng chỉ trích tổng thống Trump một cách mỉa mai “Nếu ông ấy nhanh chóng hồi phục và không có triệu chứng, liệu ông ấy có còn tiếp tục chế nhạo những người đeo khẩu trang nữa không?” Dân biểu Dân Chủ Jared Huffman cũng lên án Trump về đại dịch, và cho rằng “Trump phải đối mặt với công lý..”

          Đáng nói nhất là một số người Việt, đã được Hoa Kỳ cứu vớt cưu mang, lại có những lời lẽ phản bội vô ơn, như Vũ Linh đã ghi lại lời trù yểu của người Việt mang tên ST(viết tắt): “Thượng Đế rất công bình, mong là Trump im tiếng luôn!”, nhất là lời chúc dữ của PN “Trump và Melania bị nhiễm Virus, mong muốn nó được trải nghiệm cơn bệnh để biết những đau đớn của những bệnh nhân do nó gây ra, nhưng đừng chết để còn trả giá cho những tội ác của nó!”. Và đây là lời mắng chửi bất nhân vô đạo của WL Trump vô nhà thương là vô nhà xác!”

          Cũng rất may, bên cạnh những lời xỉa xói bất lương trên, đã có nhiều tiếng nói cảm thông, đầy tình người, của những nhân vật tai mắt trên thế giới, kể cả những người vốn không mấy có cảm tình với tổng thống Trump.

          Tổng Thống Nga Vladimir Putin gửi thông điệp vấn an tổng thống Trump  hy vọng “ Với sức khỏe đang có, với sự lạc quan và tinh thần phấn chấn, tổng thống Trump sẽ dễ dàng chống lại Virus nguy hiểm này.”

          Thủ Tướng Do Thái Natanyahu chia sẻ mối quan tâm thành khẩn: “Cũng giống như hàng triệu người dân Israel khác, bà Sara và tôi đang nghĩ tới tổng thống Donald Trump và Đệ Nhất Phu Nhân Melania, và hy vọng rằng hai người bạn của chúng tôi sẽ nhanh chóng và hoàn toàn lành bệnh...”

          Chủ Tịch Hội Đồng Âu Châu Charles Michel cũng chúc tổng thống Trump và phu nhân sớm bình phục và nhắc nhở thêm “Covid-19 là cuộc chiến mà tất cả chúng ta phải tiếp tục chiến  đấu, mỗi ngày, bất kể là sống ở đâu..”

          Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn cũng biểu tỏ niềm thương cảm: “Chính phủ và dân chúng Đài Loan đứng cùng nước Mỹ trong giai đoạn khó khăn này”

          Ngay Kim Jong Un,Chủ Tịch Bắc Triều Tiên, đối thủ của Tổng Thống Trump cũng bày tỏ cảm thông và cầu chúc Tổng Thống Trump và phu nhân sớm bình phục.

          Đặc biệt, Piers Morgan - tổng biên tập tờ Daily Mail của Anh - chỉ trích những người hả hê vì bệnh tình của Trump, nói rằng họ "không tốt đẹp hơn người đàn ông mà họ ghét bỏ". Morgan viết: "Những người từng chê Trump là kẻ vô tâm, nhẫn tâm, không có lòng thương cảm - giờ đây lại đang vui sướng hân hoan vì vợ chồng ông ấy bị nhiễm một loại virus chết người. Không ai chỉ trích Trump nhiều hơn tôi, nhưng tôi không muốn ông ấy hoặc vợ bị chết vì Covid-19. Những kẻ làm vậy thật đáng khinh".

          Tại Mỹ, nhiều người đã lên tiếng chia buồn và cầu chúc tổng thống Trump và phu nhân chóng bình phục, kể cả phía Dân Chủ, tiêu biểu như Tổng Thống Obama, Thượng nghị sĩ  Mazie K. Hirono và dân biểu Ted Lieu...

          Qua những diễn biến và những phản ứng khác biệt trên, chúng ta có thể nghiệm ra một chân lý về con người ở đời “Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên”. Thật vậy, trong giai đoạn quyết liệt ngày bầu cử cận kề, đôi bên Dân Chủ Cộng Hòa đang ráo riết chuẩn bị những bước quyết định để dành phần thắng, thì việc lây nhiễm Virus của tổng thống Trump đã làm khựng lại tất cả. Những cuộc vận động tranh cử dự trù tại  các tiểu bang chiến địa đang phải tạm ngưng và thay đổi. Những cuộc tranh luận kế tiếp cũng chưa biết ra sao, sẽ dời ngày hay qua trực tuyến? Đặc biệt, tiến trình bổ nhiệm thẩm phán Tối Cao Pháp Viện có suôn sẻ không? Phía Dân Chủ đang muốn hoãn lại các cuộc điều trần để mong ngăn cản việc bổ nhiệm, trong khi phía Cộng Hòa quyết đi tới, theo lời của Thượng Nghị Sĩ Linsey Graham và Chủ Tịch Thượng Viện Mitch McConnell. Người ta  chưa biết sự thể sẽ tiếp diễn thế nào?

          Michael Moore và Bette Midler đưa ra thuyết âm mưu” cho rằng Trump giả vờ bị nhiễm để 'gây thương cảm' trước cuộc bầu cử tổng thống ngày 3/11. Michael Moore nghi ngờ những tuyên bố của Trump vì Tổng thống là "một kẻ nói dối không ngừng, rất chuyên nghiệp và không biết sợ". Ông cho rằng, trong suốt nhiệm kỳ, tình trạng sức khỏe của Trump là điều mập mờ...

          Nhà báo Thùy Trang lại có ý nghĩ khá lý thú rằng, tổng thống Trump không phải “bị lây nhiễm” mà “được lây nhiễm”, vì đây là một cơ may. Qua việc lây nhiễm này, ông sẽ bình phục và đánh bại con cúm Vũ Hán và đồng thời đánh bại luôn tất cả những thế lực thù địch đang sử dụng con cúm Vũ Hán để hạ bệ ông.

          Có người còn nghĩ rằng, đây là “ý Trời” sắp xếp theo nguyên tắc “thuận thiên giả tồn nghịch thiên giả vong” của Mạnh Tử! Sự ra đi của bà thẩm phán Ginsburg hẳn là một sắp xếp giúp Trump có thêm tiếng nói bảo thủ tại Tối Cao Pháp Viện, nhất là để bảo đảm tính cách trong sáng của cuộc bầu cử sắp tới trước ý đồ gian lận phiếu của đối thủ.  Cũng thế, việc lây nhiễm con cúm Vũ Hán diễn ra trong tình thế căng thẳng tột độ, giúp tổng thống Trump có cơ hội nghỉ xả hơi, để lấy lại sức chiến đấu, nhất là có cơ may chiến thắng đại dịch được phe Dân Chủ thổi phồng thành đòn chính trị làm tê liệt nước Mỹ, mở đường cho cuộc chiến thắng vào Tòa Bạch Ốc ngày 3 tháng 11 sắp tới.

          Tóm lại, phản ứng thuận nghịch là chuyện dĩ nhiên. Người thương kẻ ghét cũng là chuyện thường tình. Đời là thế! Nhưng điều hiển nhiên như một chân lý, là “ở hiền gặp lành - tích thiện phùng thiện”. Người có lòng với đất nước, có tâm với dân tộc, và có niềm tin vào Đấng Tối Cao như Tổng Thống Trump, chắc chắn sẽ được Trời  nâng đỡ hộ phù. Trái lại, những kẻ ác, trù yểu người  đang gặp nạn một cách bất nhân bất lương,  chắc chắn đất không dung trời không tha: “gieo gió gặt bão- tích ác phùng ác..”. Đó là lương tri. Đó là lẽ phải. Và đó là nguyên tắc xử thế giữa người và người...

 

         

         

Monday, September 14, 2020

 

GIÓ ĐÃ ĐỔI CHIỀU

Ngô Quốc Sĩ

          Hệ thống chính trị Hoa Kỳ là hệ thống dân chủ đa đảng, nhưng trên thực tế, hai đảng lớn Dân Chủ và Cộng Hòa đã thay nhau lãnh đạo nước Mỹ theo chủ trương, đường lối và chính sách riêng. Nói chung, tuy khác biệt, nhưng nước Mỹ vẫn tiến lên vị trí lãnh đạo thế giới với những căn bản cố hữu, là dân chủ, tự do và tiến bộ. Nhưng nhìn lại lịch sử trong giai đoạn gần đây, chính trường Hoa Kỳ đã trở nên sân khấu của những thủ đoạn chính trị không mấy trong sáng, nếu không nói bẩn thỉu, làm cho nước Mỹ chia rẽ, dân Mỹ thất vọng ngao ngán.

          Nói chung, Cộng Hòa là đảng truyền thống, với chủ trương khuynh hữu, bảo thủ, giữ vững giá trị căn bản cha ông đã theo đuổi từ thời lập quốc trong các lãnh vực kinh tế, chính trị, giáo dục cũng như xã hội. Trái lại, Dân Chủ có khuynh hướng khuynh tả, tự cho là cấp tiến, hướng về xã hội chủ nghĩa và toàn cầu hóa, đi tới thế giới đại đồng.

          Từ những khác biệt về chủ trương đường lối căn bản đó, hai đảng đã  vạch ra những chính sách khác nhau. Cộng Hòa nặng về đối ngoại, chú trọng quốc phòng và ngoại giao, làm cho nước Mỹ hùng mạnh xứng đáng vai trò lãnh đạo thế giới. Dân chủ trái lại, nặng về đối nội, chú trọng các vấn đề xã hội như trợ cấp, san bằng lợi tức, quyền lợi di dân…

          Điểm  đáng quan tâm là trong 2 thập niên vừa qua, đảng dân chủ đã biến thái, thay áo, đi sâu vào khuynh hướng cực tả, với những chính sách xa rời truyền thống nước Mỹ, trái ngược với nguyện vọng và viễn kiến của người Mỹ, đưa nước Mỹ vào tình trạng khủng hoảng, nếu không nói là điêu đứng mà nhiều người gọi đó là “đầm lầy”.

          Trước hết, hai chục năm qua, nước Mỹ đã bị nạn khủng bố làm tổn thương nặng nề, tiêu biểu là thảm nạn 9/11 và các cuộc thảm sát người Mỹ tại Trung Đông và nhiều nơi khác trên thế giới. Bao người đã bị vùi chôn dưới tro tàn gạch vụn, hay bị cắt cổ dã man, banh xác với bom tự sát, mìn bẫy, hỏa tiễn..mà các chính quyền tiền nhiệm hầu như bó tay, nếu không nói là bất lực!

          Tiếp đến, chính sách của đảng Dân Chủ bỏ ngỏ biên giới, đón nhận di dân bất hợp pháp, dành cho họ những quyền lợi tối đa về y tế, giáo dục và xã hội, đã tạo nên tình trạng bất an, dung dưỡng tội phạm, ăn bám xã hội. Quả là bất công đối với những công dân nai lưng làm việc, đóng thuế và đóng góp tim óc để giúp nước Mỹ phát triển và hùng mạnh, phải hy sinh hạnh phúc cho những tên ăn bám và phá nát xã hội! Cứ nhìn vào những thành phố tươi đẹp nay biến thành “thánh cung” của tội phạm rác rưởi như San Francisco, Baltimore, Oakland, Chicago, Los Angeles..sẽ thấy đâu là mặt thật “toàn cầu không biên giới”.

          Thêm vào đó, phe dân chủ đã tung ra những đòn chính trị thâm hiểm, nhằm mục đích phế bỏ chính quyền hợp pháp hiện hành. Nào là luận tội truất phế tổng thống mà không có lý do chính đáng và chứng cớ xác thực. Nào là đào sâu hận thù chủng tộc, gây chia rẽ, sử dụng chiêu bài công lý, chống kỳ thị, để tôn vinh tội phạm, cổ võ bạo loạn, đốt nhà, hôi của, giết người, thành lập khu tự trị vô chính phủ, vô pháp và vô trật tự, phế bỏ cảnh sát và an ninh! Nào là dùng con Virus Vũ Hán để tạo hoảng loạn, nhốt dân chúng trong nhà, làm tê liệt mọi hoạt động thương mại, sản xuất, thể thao, giáo dục, tôn giáo, với mục đích là đẩy nền kinh tế xuống đáy vực hầu phế bỏ chính quyền đương nhiệm. Hãy nhìn vào Seattle, Portland, New York..sẽ thấy mặt trái của xã hội Hoa Kỳ hôm nay...

          Đã thế, người ta còn nhẫn tâm đốt cờ Mỹ, phế bỏ những di tích lịch sử và những nét đẹp văn hóa truyền thống, đòi viết lại lịch sử Hoa Kỳ trong chiều hướng chống lại người da trắng, sỉ nhục các vị anh hùng đã có công lập quốc và hưng quốc. Thử hỏi, ai mà không cảm thấy đau lòng nhìn thấy các tượng đài Washington, Abraham Lincoln, Jefferson, Roosevelt bị kéo sập, xịt sơn và đốt cháy, liệng sông! Kể cả nghĩa trang Arlington, đài kỷ niệm thế chiến, họ cũng không từ!

          Thêm vào đó, người ta còn để cho bọn cực tả xỏ mũi, kéo nước Mỹ trở lại thời hoang sơ tiền sử, kêu gọi hủy bỏ nền văn minh cơ khí, không than đá, dầu khí, điện lực, fracking, máy nổ, nói là để trong sạch hóa môi trường, mà thực chất chỉ là phản tiến hóa, đảo ngược dòng lịch sử. Thử hỏi, nếu phế bỏ điện lực dầu khí, thì còn đâu tiện nghi cuộc sống, còn đâu công nghệ tiên tiến, nói chi đến sức mạnh quân sự và chinh phục không gian?

          Ngoài ra, người ta còn đòi phế bỏ chế độ tư bản đã từng đưa nước Mỹ lên vị trí siêu cường kinh tế, với chủ trương hủy bỏ đại công nghệ, tiêu diệt người giàu, để thay bằng xã hội chủ nghĩa, san bằng giai cấp, thế giới đại đồng, y hệt như chủ thuyết cộng sản đã từng gây bao thảm họa, hủy diệt con người, đã bị thế giới liệng vào sọt rác! Chẳng lẽ mọi người phải nghèo như nhau mới là bình đẳng, mới là hạnh phúc? Kinh nghiêm Nga Sô Đông Âu, trước đây và Bắc Hàn, Cuba, Venezulela hôm nay chưa đủ là bài học đó sao?

          Nhận thức được những trái chiều lịch sử và tiến hóa đó, nhiều người đã thức tỉnh, lên tiếng chống lại chính sách tệ hại của đảng Dân Chủ hôm nay.

            Trước tiên, phải kể tới trường hợp bỏ đảng của Van Drew, dân biểu liên bang New Jersey. Ông đã chống lại thủ đoạn luận tội truất phế tổng thống Trump một cách phi pháp, và đã nhận ra những sai trái của đảng dân chủ hôm nay, nên quyết định bỏ đảng Dân Chủ, đổi qua đảng Cộng Hòa, tuyên bố “đảng cộng hòa phù hợp với ông hơn.”

          Tiếp đến, không thể không nói tới đồng loạt bỏ đảng của 6 thị trưởng dân chủ tại Minnesota, đúng là một đòn chí tử giáng xuống đảng Dân Chủ hôm nay. Xin kể tên thị trưởng Larry Cuffe-Virginia, John Champa-Chishom, Chuck Novah-Ely, Chris Swanson- Harbors, Robert Vlasavljevich-Eveleth, Andrea Zupancih-Babbit. Họ đã rời đảng Dân Chủ với bản tuyên bố nảy lửa: “Hôm nay, chúng tôi không nhìn nhận đảng dân chủ..Đảng này đã quá thiên tả và không còn tranh đấu cho tầng lớp lao động. Những người lao động tại tiểu bang Minnesota đã bị thành phần cực đoan trong đảng dân chủ bỏ rơi. Chúng tôi không chọn để bỏ đảng, mà đảng Dân Chủ đã bỏ chúng tôi!”

          Trường hợp Vernon Jones, dân biểu da đen tiểu bang Georgia, phải nói là tiếng nói trái chiều quá khẳng khái và đầy tính thuyết phục. Ông đã thẳng thắn chỉ trích đảng Dân Chủ chỉ lợi dụng lá phiếu của người da màu mà không làm gì để cải thiện đời sống của họ. Phản biện luận điệu của đảng dân chủ cho rằng da trắng kỳ thị da đen, ông đã khẳng định ngược lại: “Chúng tôi đang tự do. Chúng tôi là những người tự do với những tư tưởng tự do.Tôi là một phần trong sự phát triển lớn mạnh của cộng đồng da màu có tư tưởng độc lập.”

          Còn phải kể thêm Kim Klacik, nữ ứng viên da đen trong chức vụ dân biểu liên bang Maryland, đã cực lực lên án đảng Dân Chủ và ông Biden, bỏ rơi da đen: “Biden nghĩ rằng, chúng tôi không thể suy nghĩ cho riêng chúng tôi? Rằng chính da màu định đoạt quan điểm chính trị của họ? Chúng tôi không tin những lời láo khoét đó nữa. Ông và đảng Dân Chủ đã bỏ rơi chúng tôi từ lâu.”

          Ngoài ra, còn phải kể tới Candace Owen, nhà hoạt động chính trị da đen năng nổ, đã công khai chỉ trích lãnh đạo dân chủ  khiếp nhược qùy gối tôn vinh tội phạm George Floyd. Cô chủ trương Blexit, cổ võ người da đen không nên bỏ phiếu cho đảng dân chủ, mà nên dồn phiếu cho tổng thống Trump. Cô khẳng quyết “Trump sẽ thắng cử, trừ khi phải bỏ phiếu bằng thư..”

          Người ta còn nói tới hiện tượng “gậy ông đập lưng ông” trong nghịch lý nhiều vị lãnh đạo dân chủ đã cổ võ  hay tham gia bạo loạn vốn được coi là “biểu tình ôn hòa” hay “ Mùa hè tình yêu”, nay đã thấm đòn Antifa và Black Lives Matter. Tư gia nhiều người bị tấn công, đến nỗi phải dọn đi chỗ khác như thị trưởng Portland, hay phải xây hàng rào kiên cố ngăn bạo loạn như thống đốc Michigan! Thế mà vẫn chưa sáng mắt thì thật lạ lùng khó hiểu!

          Hẳn có người muốn nhắc tới một số khuôn mặt Cộng Hòa cũng phản đảng và chống Trump, như John McCain, Mitt Romney, gia đình Bush, Collin Powel, John Bolton..Thật ra, có một khác biệt lớn lao giữa sự ra đi của thành viên dân chủ với hiện tượng xé rào của cộng hòa. Những khuôn mặt cộng hòa xé rào nêu trên chỉ vì tư thù cá nhân, thua cuộc, ganh tị, hay bất mãn vì bị loại khỏi guồng máy chính quyền Trump. Họ đang bị dư luận phỉ nhổ! Trái lại, những khuôn mặt dân chủ bỏ đảng, là vì nhận thức đúng đắn, tư duy chính trực và  thức tỉnh đúng lúc mà Ven Jones gọi là “tư tưởng độc lập”. Họ đang được tôn vinh! Đó chẳng phải là sự tỉnh ngộ khôn ngoan, hợp tình hợp lý đó sao?

          Chẳng còn gì phải nói thêm. Rõ ràng gió đã xoay chiều. Đảng Dân Chủ đã đánh mất niềm tin của người Mỹ nói chung, của người da màu nói riêng, đặc biệt là của đa số đảng viên, một thời theo đuổi “lý tưởng dân chủ”. Một luồng gió mới đang đem hy vọng tươi mát cho đảng Cộng Hòa và Tổng Thống Trump. Thế nên, không ai còn hoài nghi về chiến thắng của tổng thống Trump ngày 3 tháng 11 sắp tới. Mong mọi người hoan hỉ  thể hiện niềm tin của mình bằng lá phiếu, không phải bằng thư, mà bỏ vào thùng phiếu ngày lịch sử trọng đại này. Chiến thắng của tổng thống Trump chính là chiến thắng của nước Mỹ, của chính nghĩa quốc gia dân tộc, của lẽ phải và lương tri! Thế chẳng là hy vọng chính đáng đó sao?

 

Wednesday, September 9, 2020

 

KHI TRỜI GIÁNG HỌA

 

Cali mộng mơ đất lành muôn thuở

Ngờ đâu tai biến địa ngục trần gian

Mây cao hạ thấp khói tro mờ mịt

Mặt trời cháy đỏ màu mắt Sa tan

 

Cỏ cây phủ kín khăn tang bụi xám

Khóc thương một thời tên gọi hoàng kim (1)

Ngai vàng ngất nghễu ma vương quỷ sứ

Dân lành cúi mặt cố nuốt oan khiên

 

Tai họa giáng xuống Xô Đôm thuở ấy (2)

Loạn dục loạn tình loạn nghĩa loạn luân

Cali hôm nay chìm vào loạn pháp

Thánh cung dung dưỡng tội phạm bất nhân

 

Thủ phủ mang tên Sắc Tô-Thánh Tích (3)

Nay thành rác rưởi sào huyệt gian manh

Độc tài bạo chúa nhân danh dân chủ

Then cài cửa khóa nhốt kín thần dân  

 

Thánh Phan Sinh- phố Kim Sơn tên gọi (4)

Cội nguồn phát khởi đồng tính hôn nhân

Đạo đức truyền thống rong rêu rữa nát

Gia đình tuyệt chủng còn đâu thánh ân

 

Thị xã mỹ miều-Thiên Thần gãy cánh (5)

Côn đồ bạo loạn vấy máu hôi tanh

Những tưởng xuống đường nhân danh công lý

Bàn chân ác thú dẫm nát thân danh

 

Thung lũng hoa vàng Giu Se thánh cả (6)

Quỳ gối tôn vinh tội phạm anh hùng

Sĩ nhục gia phong tôn thờ ác quỷ

Não lòng nhân thế một cõi ung dung

 

Bóng tối phủ trùm Cali hỏa ngục

Đi giữa ban ngày ngỡ bước trong đêm

Tâm thân rã rời tưởng như thế tận

Họa đâu giáng xuống miền đất thần tiên!

 

Nguyện cầu chư thánh khắp miền linh địa

San San San Thánh-Thánh Thánh từ nhân

Đem ân đức đền bù muôn tội ác

Cứu dân lành thoát khỏi bước gian truân

                                                Ngô Đức Diễm

(1)              Golden State

(2)             Thành Sodoma

(3)             Sacramento

(4)            San Francisco

(5)             Los Angeles

(6)            San Jose

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sunday, September 6, 2020

 

TỰ DO VÀ LƯƠNG TRI

Ngô Quốc Sĩ

 

          Người Việt bỏ nước ra đi, liều chết trên biển cả, lấy mạng sống  đổi lấy tự do nơi miền đất lạ. Đó là một lựa chọn sinh tử, nhưng thật chính đáng và đáng cảm phục. Hiển nhiên, người Việt đã lựa chọn ra đi, chỉ vì chống cái Ác, tìm cái Thiện, chống cái Bất nhân, tìm cái Nhân bản, theo tiếng gọi của lương tri. Vấn nạn được nêu lên hôm nay là người Việt tị nạn cộng sản đã hành xử quyền tự do của mình thế nào trên miền đất mới, vẫn được coi là quê hương thứ hai của mình? Nói khác, người Việt tị nạn hôm nay có còn sống theo tiếng gọi của lương tri như hành trang mang theo, hay đã bị tha hóa, bỏ cái thiện mà theo cái ác?

          Theo dõi những diễn biến trên chính trường Hoa Kỳ hôm nay, hẳn chúng ta phải vui mừng  nhận thấy người Việt đã trưởng thành trong chính trị, can đảm biểu tỏ quan điểm lập trường,  tự do lựa chọn đảng phái, tích cực tham gia đầu phiếu, vận động bầu cử, nhất là tham gia vào chính trị dòng chính với các chức vụ dân cử liên bang, tiểu bang cũng như địa phương. Nhưng chúng ta cũng không khỏi ngậm ngùi, nhìn thấy một trí thức khoa bảng, thương gia thành công, cựu sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa, và cả những khuôn mặt trẻ đang bước vào chính trị dòng chính, đã có cái nhìn thiếu chân xác, nếu không nói là sai lầm, hầu như đánh mất lương tri của mình, nhẫn tâm bênh vực cho cái Ác, chống lại cái Thiện, đẩy xã hội xuống vực thẳm và tự hủy diệt chính nhân cách của mình.

          Này nhé, người ta phủ nhận tính cách chính đáng của một Tổng Thống được dân bầu, một lòng vì nước vì dân, rồi tìm cách dùng mọi thủ đoạn để luận tội truất phế chỉ vì thù ghét và ganh tỵ, thế có phải là đặt quyền lợi phe nhóm trên quyền lợi quốc gia, và lấy cái Ác thay cái Thiện không?

          Cũng thế, đòi công lý là chuyện chính đáng. Nhưng người ta không thể nhân danh đòi công lý, chống kỳ thị chủng tộc, rồi bênh vực và cổ võ cho bạo loạn, đốt xe, đốt nhà, hôi của, giết người, coi mạng sống con người như cỏ rác. Người ta lại còn chủ trương hủy bỏ cảnh sát, tẩy chay vệ binh và đặc vụ quốc gia có nhiệm vụ thiết lập an ninh trật tự! Thế chẳng là cổ võ cho cái Ác, chống lại cái thiện đó sao?

          Cũng tương tự, chống kỳ thị chủng tộc là chuyện phải làm. Con người sinh ra hoàn toàn ngang nhau về phẩm giá và nhân vị, không phân biệt chủng tộc, màu da, giới tính hay chức năng nghề nghiệp. Người ta không thể đóng kịch, nhân danh một chủng tộc, một màu da để rồi quỳ gối tôn vinh tội phạm làm thánh nhân, làm anh hùng cải tạo thế giới, mà che dấu thâm ý đào sâu hận thù, chia rẽ chủng tộc. Thế có phải là mị dân, đạo đức giả, cổ võ cho cái Ác mà bỏ cái Thiện không?

          Còn nữa. Mở lòng nhân  đạo đón nhận di dân xấu số là chuyện đáng ca ngợi, thể hiện truyền thống nhân đạo của Nữ Thần Tự Do. Nhưng không thể vì chiêu bài nhân đạo mà hủy bỏ biên giới, phế bỏ an ninh biên thùy, đón nhận di dân bất hợp pháp, dung dưỡng tội phạm, khủng bố, ăn bám xã hội. Thế chẳng là cổ võ cái Ác, chống cái Thiện đó sao?

          Rồi, tự do  biểu tỏ bất đồng chính kiến là chuyện đương nhiên trong xã hội dân chủ. Nhưng không vì thế mà người ta có quyền thành lập khu tự trị, vô chính phủ, vô trật tự, đốt cháy cờ Mỹ, phủ nhân vai trò liên bang, biến thủ đô DC thành tiểu bang dân chủ. Thế có phải là tôn vinh cái Ác, chà đạp cái Thiện không?

          Thêm vào đó, chỉnh đốn lịch sử là chuyện tốt. Lịch sử nhân loại đang tiến theo khuynh hướng nhân bản, văn minh tiến bộ. Nhưng không thể vì chiêu bài chỉnh đốn lịch sử mà hủy bỏ các di tích lịch sử, các nếp văn hóa truyền thống, nhục mạ các anh hùng lập quốc đã dày công xây dựng nước Mỹ thành siêu cường lãnh đạo thế giới.Thế có phải là phế bỏ qúa khứ, mất gốc, tha hóa, bỏ cái Thiện để tôn vinh cái Ác không?

          Ngoài ra, bênh vực nữ quyền là chuyện chính đáng. Nhưng không thể nhân danh nữ quyền mà chủ trương phá thai, hủy diệt sự sống trước ngày chào đời. Bênh vực tự do lựa chọn của người mẹ mà nhẫn tâm giết chết thai nhi, chẳng phải là phạm tội sát nhân đó sao? Cái Thiện đã bị cái Ác đánh giập đầu mất rồi!

          Đó là chưa nói tới lập trường chính trị của ứng viên Tổng Thống Dân Chủ, đang dùng mọi thủ đoạn độc hại để chiếm cho bằng được Tòa bạch Ốc hôm nay. Nước Mỹ hùng mạnh. Dân Mỹ sống hạnh phúc, chính nhờ kinh tế tư bản  và chủ nghĩa dân tộc cao quý, cũng như nền văn minh cơ khí tân tiến. Thế mà ứng viên tổng thống Dân Chủ hôm nay đang bị bọn cực tả xỏ mũi, chủ trương phế bỏ chế độ tư bản, chuyển sang chế  độ xã Hội Chủ Nghĩa, theo khuynh hướng cộng sản đã rẫy chết, lại còn phế bỏ nền văn minh cơ khí, trở lại thời tiền sử, không dầu khí, than đá, fracking, không điện khí, không tiện nghi! Thế có phải là phản tiến hóa, đem cái Ác khống chế cái Thiện không?

          Còn phải thêm một chi tiết về mối liên hệ Hoa Kỳ Việt Nam. Hẳn nhiên, cộng Hòa hay dân chủ cũng coi quyền lợi nước Mỹ trên hết. Nhưng  không vì thế mà người ta có quyền nhẫn tâm chà đạp lên quyền lợi dân tộc khác, nhất là đồng minh cùng chiến tuyến. Xin hỏi ai đã bỏ phiếu cắt viện trợ quân sự, đẩy Việt nam Cộng Hòa vào chỗ chết? Ai đã bỏ phiếu chống tiếp nhận người tị nạn Việt Nam vào Mỹ năm 1975 khi miền Nam bị đồng minh bỏ rơi? Đó chẳng phải là ác tâm và phản bội đồng minh của ứng viên tổng thống dân chủ hôm nay đó sao?

          Chắc chắn những gì tôi viết ra hôm nay sẽ làm phiền lòng nhiều người, trong đó có những bằng hữu thân thương đã từng sát cánh với nhau trong các hoạt động văn hóa, xã hội, cộng đồng cũng như chính trị. Nhưng xin bà con hiểu cho rằng, biết mà không nói là bất trí, là thiếu lương thiện với bạn bè tha nhân. Im lặng có khi là đồng lõa! Chỉ mong những ai có cơ hội đọc những dòng chữ này, hãy coi đây như lời trần tình của một người đang vui hưởng tự do ngôn luận nơi miền đất tạm dung, mà vẫn còn chút lương tri, còn biết phân biệt thiện ác, còn nhận thức được Diện và Điểm của  mớ bòng bong chính trị Hoa Kỳ trong cuộc đối đầu giữa bóng tối và ánh sáng hôm nay. Mong ánh đuốc Nữ Thần Tự Do tỏa sáng, xua đuổi bóng tối khỏi miền đất cơ hội đã thấm mồ hôi và xương máu của các bậc tiền nhân anh hùng như Washington, Abraham Lincoln, Ronald Reagan...

          Xin thân ái chúc mọi người bình an hạnh phúc! Mong lời nói của Tổng Thống Trump thành hiện thực: “Hoa kỳ là đuốc sáng dẫn đường thế giới.”

 

 

Monday, July 20, 2020


GIẢI YẾM BẮC CẦU TÌNH
Ngô Quốc Sĩ
       
          Trang phục Việt Nam nói chung đã thể hiện những nét đẹp văn hóa nhân bản của dân Việt, tiêu biểu như áo dài, nón lá, khăn đóng khăn vành. Một nét đẹp đặc trưng của trang phục truyền thống đó là giải yếm, hay áo yếm, vừa mềm mại, vừa gợi cảm, chan chứa tình tự dân tộc. Văn chương dân gian cũng như văn chương bác học, đều chuyên chở nét đẹp tuyệt vời đó với những vần điệu thật dí dõm mà truyền cảm..
           Thu Hương đã cho phổ  biến một bài viết khá sâu sắc và lý thú về  giải yếm Việt Nam. Theo Thu Hương “ Một số nhà nghiên cứu cho rằng chiếc yếm được ra đời là để tôn lên cái lưng ong vốn được xem là một nét đẹp của người phụ nữ trong văn hóa Việt Nam.. Giải yếm có nhiều kiểu và cũng biến thái theo thời gian: Nếu cổ tròn gọi là yếm cổ xây, cổ nhọn đầu hình chữ V gọi là yếm cổ xẻ, đuôi chữ V mà xẻ sâu xuống gọi là yếm cổ cánh nhạn. Bước sang thế kỷ 20, áo yếm càng được sử dụng phổ biến với nhiều kiểu dáng và mẫu mã phong phú
          Những kiểu yếm khác nhau qua thời gian là một trang phục rất phổ  biến trong nếp sống của dân Việt. Thu Hương viết:không chỉ vào chốn cung đình với các mệnh phụ công nương, cái yếm còn ra ruộng đồng "dầm mưa dãi nắng" với người nông dân và cùng với chiếc áo tứ thân, cái yếm theo chị em đến với hội đình đám, góp phần tạo nên bộ "quốc phục" của quý bà thời xưa.”
          Phải nói ngay rằng, tuy rất đơn giản, không chút cầu kỳ, giải yếm đã thể hiện một nét đẹp mộc mạc, tình tứ, dễ đánh động lòng người một cách nhẹ nhàng thanh tao:
                Mặn mà môi thắm má hồng
                   Em vào ca hát giữa dòng trời mây
                   Yếm đào theo gió vờn bay
                   Quai thao che mặt bàn tay thon mềm.
          Cái đẹp ở đây là cái đẹp ỡm ờ, nửa kín nửa hở, không sỗ sàng mà thật gợi cảm:
                   Đàn ông đóng khố đuôi lươn
                   Đàn bà mặc áo hở lườn mới xinh
          Chính nét đẹp ỡm ờ như mời gọi đó làm cho chàng ngây ngất. Đừng vội quyết đoán là hở hang  sỗ sàng. Ở đây chỉ có nét đẹp mộc mạc với những rung cảm chân chất:
                   Gió xuân tốc dải yếm đào
                   Anh trông thấy oản sao không vào thắp hương.
          Hồ Xuân Hương còn mạnh bạo hơn, thả bút với những vần thơ thật linh động, khó mà tìm thấy hình ảnh nào gợi cảm hơn:
                Lược trúc lỏng cài trên mái tóc,
                   Yếm đào trễ xuống dưới nương long.
                   Ðôi gò bồng đảo sương còn ngậm,
                   Một lạch đào nguyên suối chửa thông
          Thế rồi chiếc giải yếm vờn bay theo gió và yếm đào trễ xuống dưới nương long đã trở thành chiếc cầu giao duyên nam nữ giữa trai gái làng quê. Trong truyền thống “thông cảm gián tiếp” của nền văn hóa Việt Nam, chàng thường mượn thiên nhiên làm nhịp cầu tỏ tình với nàng: “Trên trời có đám mây xanh. Ở giữa mây trắng chung quanh mây vàng. Ước gì anh lấy được nàng..”. Cũng trong con đường tỏ tình gián tiếp đó, anh đã mượn giải yếm để bắc cầu tình ái:
                   Trời mưa lấy yếm mà che
                   Có anh đứng gác còn e nỗi gì?
          Thế là em yên tâm vì có anh đứng gác. Đâu sợ ai ngó trộm nhìn lén nữa. Thế nên, không những em lấy yếm che mưa, mà em còn dịu dàng trải yếm bắc cầu mời anh sang chơi:
                   Ước gì sông hẹp một gang
                   Bắc cầu giải yếm cho chàng sang chơi
                Thật chí tình, mời anh sang chơi mà chưa thấy, em đã nóng lòng chờ đợi rồi thầm trách anh vô tình hờ hững. Em hái ngọn mồng tơi bắc cầu anh còn ngần ngại. Thôi thì em xin cởi giải yếm bắc cầu thêm lần nữa:
                   Ở gần mà chẳng sang chơi
                   Để em ngắt ngọn mồng tơi bắc cầu.
                   Mồng tơi chẳng bắc được đâu
                   Em cởi dải yếm bắc cầu anh sang
          Không những mời anh sang chơi, mà còn đi thêm bước nữa, em sẽ mở giải yếm  lấy trầu cất dấu bên trong để mời anh. Trầu này hẳn phải ngát hương, vì đã được ủ trong giải yếm đầy tình đầy nghĩa:
                   Trầu em têm tối hôm qua
                   Cất trong giải yếm mở ra mời chàng
  1.                 Được nàng đáp ứng mặn mà, mời gọi thiết tha, chàng vững tâm tiến tới, không còn do dự nữa, nay xin mở lòng kết nối: 

                   Thuyền anh ngược thác lên đây
                   Mượn đôi dải yếm làm dây kéo thuyền.

          Hơn thế nữa! Chàng còn sẵn sàng đón nàng về chung sống hạnh phúc đơn sơ, với cuộc sống cà mắm thanh đạm bên đàn con thơ:

                    Cô kia yếm trắng lòa lòa
                   Lại đây đập đất trồng cà với anh.
                   Bao giờ cà chín cà xanh
                   Anh cho một quả để dành mớm con.
          Một khi may mắn được chung sống, thì giải yếm của nàng đêm đêm sẽ trở thành niềm hạnh phúc tuyệt vời, sưởi ấm thể xác và tâm hồn của chàng.
                   Đêm nằm đắp chục chiếc chăn
                   Làm sao sánh được ấm bằng yếm em?
                 Có khi giấc mơ của chàng đã thành hiện thực. Chàng đã may mắn đón nàng về chung sống, rúc vào giải yếm của nàng tìm hơi ấm. Nhưng nhiều khi hoàn cảnh chưa thuận tiện, nên chàng đành ấp ủ mộng mơ trong thương nhớ như thể tương tư:
                   Mình về mình có nhớ chăng
                   Ta về như lạt buộc khăn nhớ mình.
                   Ta về ta cũng nhớ mình
                   Nhớ yếm mình mặc, nhớ tình mình trao
                Cũng cần nói thêm, giải yếm thường được sử dụng để bắc cầu tình, để hỏi “Hỡi cô mặc áo yếm hồng. Đi trong đám hội có chồng hay chưa?”. Nhưng chẳng biết nói sao! Khi đã trao duyên thành chồng vợ, thì  giải yếm có khi lại là tấm khăn lau nước mắt, giải bày thân phận hâm hiu của nàng dâu, một đời vất vả phục vụ nhà chồng mà chẳng được thông cảm đền bù.
                    Khi xưa ở với mẹ cha
                   Một năm chín yếm xót xa trong lòng
                   Từ khi em về nhà chồng
                   Chín năm một yếm, em lật trong ra ngoài.
          Riêng nhà thơ Thu Giang, đã tặng cho giải yếm những vần thơ thật dí dõm, có chút diễu cợt, nhưng không qúa sỗ sàng:
                   Em thắt làm chi giải yếm tơ
                   Sao không thả lỏng để anh nhờ
                   Rắc rối cho đời thêm cái gút
                   Gỡ mãi xuân tàn tóc bạc phơ
          Có khi giải yếm còn được mang vào tận sân chùa để đùa vui, chẳng sợ mất lòng kẻ tu hành, phá tan bầu khí tôn nghiêm tĩnh lặng nơi thờ phượng, như lời ca dao dí dõm:
                   Ba cô đội gạo lên chùa
                   Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư
                   Sư về sư ốm tương tư
                   Ốm lăn ốm lóc cho sư trọc đầu
        Thế là giải yếm đã thật sự phổ biến trong cung đình, nơi thôn quê trong ngày hội, ngoài ruộng đồng, và cả nơi sân chùa trang nghiêm. Trong hội họa và nhiếp ảnh, giải yếm đã trở nên phổ biến, thể hiện nét đẹp kín đáo nhưng rất gợi cảm của người thiếu nữ Việt Nam.  Có khi giải yếm còn được tôn vinh thành nghi lễ ngoại giao, tiêu biểu như Việt Nam trước đây không lâu đã  đưa cả một đoàn thiếu nữ xinh đẹp mang giải yếm tiếp đón Tổng Thống Trump trong cuộc họp Thượng Đỉnh với Kim Jong Un tại Hà Nội, làm dư luận ngạc nhiên bàn tán.. Thì ra giải yếm mãi là nét đẹp đặc trưng muôn thuở của nền văn hóa Việt Nam, như một bức tranh nhân bản tuyệt vời, thắm đượm tình tự dân tộc..