Tuesday, September 18, 2018


ĐỊT MẸ TÒA! 

Hôm qua xử phúc thẩm
Y án mười ba năm
Với anh Nguyễn Văn Túc,
Một tù nhân lương tâm.

Anh chấp nhận bản án,
Không van xin, kêu ca.
Nghe nói chỉ nhếch mép
Và chửi: “Địt mẹ tòa!”

Một câu chửi vĩ đại,
Ngay ở chốn công đường.
Chửi bộ máy tư pháp
Vớ vẩn và nhiễu nhương.

Bộ máy tư pháp ấy
Đáng chửi gấp nghìn lần.
Chỉ giỏi nâng bi đảng,
Gây oan ức cho dân.

Đừng nhắc đến công lý
Với tòa án nước ta.
Tôi, bị đem ra xử,
Cũng nói:”Địt mẹ tòa!”

THÁI BÁ TÂN


Thursday, September 13, 2018


ĐỀ NGHỊ VIỆN TRUY TỐ: 
        1/PHÙNG XUÂN NHẠ, 
          2/ HỒ NGỌC ĐẠI 
          3/ BÙI HIỀN.
  
TỘI PHẢN QUỐC VÌ ÂM MƯU PHÁ HOẠI VĂN HÓA VIỆT NAM, ÂM MƯU BIẾN 90 TRIỆU NGƯỜI VIỆT ĐANG BIẾT CHỮ THÀNH MÙ CHỮ !
SỰ RA ĐỜI CỦA TIẾNG VIỆT QUÁI DỊ SẼ TRIỆT TIÊU NGÔN NGỮ, TRIỆT TIÊU THÔNG TIN, TRIỆT TIÊU VĂN HÓA, TRIỆT TIÊU LỊCH SỬ VIỆT NAM !!!

ĐỀ NGHỊ BÁO CHÍ, TRƯỜNG HỌC và HÀNG TRIỆU GIA ĐÌNH VIỆT KHÔNG TIẾP TAY CHO ÂM MƯU PHÁ HOẠI ĐẤT NƯỚC NÀY !

Hôm nay, ngày 4/9/2018 trước thềm năm học 2018, 
Tôi, công dân Việt Nam Trần Thị Hoàng Trúc, với tư cách là:

1/ Nhà văn - Hội viên Hội Nhà văn TpHCM
2/ Nhà thơ - Do nhân dân cả nước phong tặng qua hàng loạt bài thơ đạt kỷ lục "ngàn like/ ngàn share" trên Mạng xã hội Facebook.
3/ Nhà ngôn ngữ học truyền thông (Copywriter) với thâm niên hơn 12 năm trong nghề.
4/ Người mẹ của 4 con trong đó có 2 con sẽ vào lớp 1 trong năm tới.

Đề nghị Viện KSND Tối cao truy tố 3 tên: Phùng Xuân Nhạ, Hồ Ngọc Đại, Bùi Hiền tội Phản Quốc , vì  :
1/ Âm mưu hủy hoại sự trong sáng lành mạnh của tiếng Việt.
2/ Âm mưu hủy hoại nền văn hóa mấy trăm năm của người Việt kể từ khi quốc ngữ ra đời.
3/ Âm mưu phá hoại Quốc Khố Việt Nam trong lúc nền kinh tế Việt Nam gần như kiệt quệ vì nợ công. Việc tiêu hủy các sách vở, ấn phẩm cũ và in ấn mới sẽ ngốn hàng nghìn tỷ đồng tiền thuế xương máu của nhân dân.
4/Âm mưu biến 90 triệu người dân Việt đang biết chữ thành mù chữ.
5/ Âm mưu triệt tiêu Thông Tin, triệt tiêu Văn Hóa, triệt tiêu Lịch Sử, triệt tiêu Sự Thật, biến các thế hệ trẻ tương lai thành những người mù thông tin về văn hóa lịch sử Việt Nam khi cần tra thông tin trên mạng internet.
6/ Âm mưu Hán hóa tiếng Việt với thứ ngôn ngữ lai căng, biến dị và tục tĩu (ví dụ: Nếu muốn nói "trục trặc" theo kiểu Bùi Hiền thì phải nói "cục cặk (rất xin lỗi !).
7/ Âm mưu chia rẽ văn hóa, tình cảm gia đình, khiến Cha Mẹ và con cái không thể nhắn tin và gửi thư cho nhau !
8/ Âm mưu làm tốn tiền của và thời gian vàng bạc của nhân dân cả nước vì phải đi học lại tiếng Việt ! Mà đi học thì lấy tiền đâu nộp hàng trăm loại thuế phí, ảnh hưởng ngân sách trầm trọng. Đáng Phạt Nặng !

9/ Âm mưu xúc phạm lãnh tụ Hồ Chí Minh. Vì cứ mỗi lần học sinh đọc câu văn "Chủ tịch ôm chặt và hôn Chu Ân Lai" thì sẽ đều đọc bậy thành "Chủ tịch ôm cặk và hôn Cu Ân Lai" (xin xem hình đính kèm - rất xin lỗi !). Tội xúc phạm nặng nề lãnh tụ là rất nặng, cần xử phạt THÍCH ĐÁNG !

10/ Âm mưu biến Việt Nam thành một bản sao đầy lỗi của Trung Quốc, đi vào vết xe đổ của Trung Quốc ! Nên nhớ, sau khi Trung Quốc cải cách chữ Phồn Thể thành Giản Thể thì văn hóa Trung Quốc suy đồi, đạo đức tha hóa trầm trọng, các thế hệ trẻ không thể tiếp cận nền văn học cổ ngàn năm của Trung Hoa.

Nay có phải những tên PHẢN QUỐC này muốn thế hệ trẻ Việt Nam cũng như vậy, không biết tổ tiên Vua Hùng là ai, không biết Hai Bà Trưng là ai, không biết Trung Quốc là giặc thù ngàn năm của người Việt ?

Cần xem xẻt lại MỤC ĐÍCH cho ra đời cai' thứ- gọi- là tiếng -Việt -công -nghệ mà không hề liên quan đến công nghệ này ! Tại sao lại ép 49 tỉnh thành dạy thí điểm cho học sinh làm tiêu tốn 227 tỷ tiền mua sách vở ? 

Nhân dân cả nước KHÔNG TIN chuyện có 49 tỉnh thành tự nguyện muốn dạy học lối ngôn ngữ quái thai này ! Đây CHẮC CHẮN là do tên Phùng Xuân Nhạ, lạm dụng quyền Bộ trưởng Bộ giáo dục ra chỉ thị ép xuống !

Đề nghị xem xẻt lại NHÂN CÁCH của tênPhùng Xuân Nhạ khi cho rằng "Giáo viên nữ đi tiếp khách là bình thường và lẽ ra phải từ chối cấp trên" trong khi hắn quá rõ là các cô giáo thấp cổ bé họng không thể kháng lại lệnh cấp trên được.

Đề nghị xem xét ĐẠO ĐỨC của tên Phùng Xuân Nhạ về hành vi ĐẠO VĂN ! Một Bộ trưởng mà đạo văn thì làm sao làm gương cho cấp dưới, học trò !

Đề nghị xem xét lại BẰNG CẤP của tên Phùng Xuân Nhạ vì nhiều nguồn thông tin khẳng định hắn dùng Bằng giả !  Nên có cơ quan uy tín kiểm tra ! 

Đề nghị xem xét lại NĂNG LỰC LÃNH ĐẠO củaPhùng Xuân Nhạ khi để cho nền giáo dục nước nhà ngày càng suy đồi đáng báo động. Học sinh chơi các trò chơi kích dục, học sinh bạo hành nhau, giáo viên lạm dụng học sinh ... 

Đề nghị xem xét lại NĂNG LỰC NGÔN NGỮ củatên Phùng Xuân Nhạ vì không thể để một người ngọng làm ngành giáo dục được! Như thế, học sinh sẽ nghĩ "Muốn làm bộ trưởng bộ giáo dục thì phải ngọng !". Sẽ ra sao khi tương lai của một đất nước NGỌNG NGHỊU !

Đề nghị xem xét TINH THẦN YÊU NƯỚC của tên Phùng Xuân Nhạ khi để cho bìa sách giáo khoa in hình Vạn Lý Trường Thành của giặc Tàu là có ý gì ? Hay mục đích là Hán hóa ? 

Đề nghị dư luận cả nước LÊN TIẾNG YÊU CẦUPHÙNG XUÂN NHẠ TỪ CHỨC LẬP TỨC ! 

YÊU CẦU CƠ QUAN CHỨC NĂNG KHỞI TỐ HÀNH VI PHẢN QUỐC CỦA 3 TÊN: PHÙNG XUÂN NHẠHỒ NGỌC ĐẠI & BÙI HIỀN !!!

Đề nghị Báo Chí nhập cuộc vì sự Tồn Vong của nước Việt. Tiếng Việt còn, nước Việt còn, tiếng Việt mất, nước Việt mất !

Đề nghị hàng triệu gia đình Việt NÓI KHÔNG với tiếng Việt quái thai VONG BẢN !

Đề nghị tất cả trường học trên cả nước treo Băng-rôn "TIẾT KIỆM QUỐC KHỐ - NÓI KHÔNG với TIẾNG VIỆT VONG BẢN"!

Nếu các trường học vẫn dạy thứ tiếng Việt tục tĩu này, tôi thà cho các con tôi NGHỈ HỌC !  Ở nhà tôi dạy !

Mong nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của hàng triệu bà mẹ, hàng triệu giáo viên, giới trí thức, giới doanh nhân và công nhân CÓ LƯƠNG TRI trên cả nước ! 

Xin chân thành cảm ơn!

Trần Thị Hoàng Trúc



LỜI TỈNH CỦA NGƯỜI ĐIÊN

                                                            Ngô Quốc Sĩ
          Bùi Giáng thường được gọi là nhà thơ điên.  Theo Thụy Khuê, năm 1969 ông "bắt đầu điên rực rỡ". Nguyễn Ngọc Chính còn gọi  Ông là ma trong dáng vẻ khùng điên si cuồng đến nỗi người ta hay lấy ông làm biểu tượng để hù dọa con nít.”
          Trong cuộc sống, người ta cũng nhìn ông như một người không bình thường, mặc áo mưa cả khi trời nắng chang chang, vạch quần “tè” bên lề đại lộ đông người qua lại, nhất là không thèm học Đại Học Văn Khoa vì chê thầy dở..
          Nhưng theo Trần Đới “Bùi Giáng chưa bao giờ điên. Cũng như anh chẳng bao giờ giả điên. Càng chưa bao giờ Bùi Giáng bất mãn trước bất cứ thời thế nào. Bởi lẽ dễ hiểu là Bùi Giáng chẳng sống theo thời thế, mà chỉ biết sống từ cõi văn nghệ lúy túy càn khôn của anh.”
          Thì ra, điên hay không điên cũng chỉ là những cái nhìn khác biệt từ những góc cạnh khác nhau. Vả lại, ngay cả người điên cũng có lúc tỉnh. Thiết tưởng, chúng ta hãy gác một bên cuộc tranh cãi về cái điên của Bùi Giáng, để chia sẽ tâm tình xót xa tủi hận của nhà thơ nặng lòng với đất nước qua bài thơ “Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào” đang được du luận bàn tán sôi nổi.
          Có nghi vấn cho rằng, Bùi Giáng không sáng tác toàn bài, mà chỉ gợi ý bằng 2 câu thơ đầu, phần còn lại là của Bob Nguyễn ghép thêm với câu cuối khác với nguyên bản. Không cần biết thực hư thế nào, chỉ cần cảm nhận bài thơ thật phong phú với ý thơ thật thâm thúy và lời thơ ngang tàng, nghe rất “Bùi Giáng” và đã được nhiều người tán thưởng với tính đấu tranh tuyệt vời.
          Vào thơ, tác giả đã mượn cụm từ nặc mùi tuyên truyền của cộng sản Việt Nam, “đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào” để phơi bày bộ mặt rừng rú của cộng sản miền Bắc, quyết tiêu diệt miền Nam phồn thịnh no ấm và văn minh tiến bộ, để đưa đất nước trở về thời tiền sử với khoai sắn dép râu..
                   Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào 
                   Đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam
                   Đánh cho khoai sắn thành vàng
                   Đánh cho dép lốp phải mang thế giầy
          Thật là nghịch lý! Dân miền Bắc đã từng mong chờ quân đội miền Nam ra Bắc giải phóng họ khỏi kiếp ngựa trâu. Oái oăm thay!  Miền Nam đã lọt vào tay bọn thú hoang man rợ . Lời “Cảm Tạ Miền Nam” của người “bộ đôi cụ Hồ” mang tên Phan Huy đã thể hiện nghịch lý trớ trêu đó:
                   Trước mắt tôi, một Miền Nam  sinh động
                   Đất nước con người dân chủ tự do
                   Tôi đã khóc ròng đứng giữa thủ đô
                   Giận đảng giận đoàn bao năm phỉnh gạt.
          Ở đây, Bùi Giáng cũng cảm thấy thật sự tủi hổ. Không phải chỉ có đồng bào miền Nam là nạn nhân của cộng sản miền Bắc, mà toàn cõi Việt Nam đã phải kéo lê kiếp sống đọa đày, như kẻ ăn xin mà lòng uất hận ngút ngàn.
                     Đánh cho Bắc đoạ Nam đày
                    Đánh cho thù hận giờ này chưa tan 
                    Đánh cho cả nước Việt Nam
                   Áo ôm khố rách xếp hàng xin cho 
          Bên thắng cuộc đã vỗ ngực hãnh diện về cái  gọi là “Đại Thắng Mùa Xuân”, để rồi hằng năm lại tổ chức nhảy múa ăn mừng kệch cỡm! Thực ra, chiến thắng 75  chỉ là tội ác tày trời của cộng sản miền Bắc, giày xéo đất nước, phá vỡ hạnh phúc dân tộc, biến Việt Nam thành địa ngục trần gian. Nếu Nguyễn Chí Thiện đã kết tội đảng cộng sản Việt Nam là đảng cướp đảng đĩ: “Đảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp, giải phóng đàn bà thành đĩ thành trâu” thì ở đây, tác giả cũng viết bản cáo trạng tội ác cộng sản, đã bóp chết tự do, chà đạp nhân quyền, biến dân Việt thành trâu ngựa:
                   Đánh cho hết muốn tự do
                   Hết mơ dân chủ hết lo quyền người
                   Đánh cho dở khóc dở cười
                   Hai miền thống nhất kiếp người ngựa trâu
          Đáng nói nhất là những kẻ chiến thắng đã vỗ ngực hãnh diện  giải phóng dân Việt khỏi bàn tay đế quốc. Cộng sản Việt Nam vẫn tự hào chế độ là  anh hùng, với quân đội anh hùng bách chiến bách thắng, miệng hô vang khẩu hiệu “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm! Mỉa mai thay!  Quân đội được mệnh danh là “quân đội nhân dân” lại chỉ  là công cụ của chế độ Việt gian, tay sai Nga Tàu, tròng vào cổ dân Việt một xiềng xích nô lệ mới, thêm  một lần bắc thuộc nữa! Lê Duẫn từng khẳng định “Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, Trung quốc!”, thì Bùi Giáng cũng khẳng quyết quân đội miền Bắc thực chất chỉ là lính đánh thuê cho Bắc triều:
                    Đánh cho hai nước Việt Tàu
                   Không còn biên giới cùng nhau đại đồng 
                   Đánh cho dòng giống Tiên rồng
                   Osin, nô lệ, lao công xứ người 
          Nói chung, chiến thắng của cộng sản miền Bắc không phải là công mà chỉ là tội, đã đem dân Việt lên “giàn thiêu” , lùa dân Việt vào “cỗ máy giết người” đúng theo ghi nhận của Bùi Minh Quốc. Miệng hô hào giải phóng, thực chất chỉ là đẩy cả dân tộc xuống vực thẳm, đày đọa dân tộc trong địa ngục trần gian. Người phải bỏ nước ra đi sống đời lưu vong. Người ở lại bị lưu đày trên chính quê hương mình trong cùm gông và đói rách như xác mướp:
                                Đánh cho chín chục triệu người
                   Thành dân vô sản thành người lưu vong
                   Đánh cho non nước Lạc Hồng 
                   Tiến lên thời đại mang gông mang cùm
          Không phải chỉ có thế hệ hôm nay là nạn nhân của chế độ, mà con cháu Lạc Hồng cả ngàn năm sau sẽ phải sống trong khốn cùng, nhục nhã và tủi hận qua bao thế hệ dưới gót giày của kẻ thù truyền kiếp:
                    Đánh cho cả nước chết chùm
                    Đánh cho con cháu khốn cùng mai sau
                    Đánh cho Bác Đảng Nga Tàu
                   Triệu dân nô lệ ngàn năm căm hờn
          Ai bảo Bùi Giáng điên? Điên sao biết nhận ra tính cách phi lý của cuộc chiến Việt Nam do cộng sản quốc tế dàn dựng. Điên sao biết cảm thông và chia sẻ nỗi đau chất ngất của dân tộc? Điên sao biết cảnh giác trước đại họa mất nước? Thế chẳng phải là “điên tỉnh” và còn tỉnh hơn ngàn lần bọn người ngu muội cứ tưởng mình là “đỉnh cao trí tuệ loài người” !  Cám ơn Bùi Giáng. Cám ơn lời tỉnh của người điên..
         

Tuesday, September 11, 2018

NHÌN VƯỢT QUA HIỆN TƯỢNG HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

Tiểu Thạch Nguyễn Văn Thái, Ph.D
Philadelphia, ngày 11 tháng 9, 2018

 Mới đây vào ngày 22 tháng Hai, năm 2018, Hữu Nguyên của tờ Saigon Times (SGT) qua tựa đề bài báo “Phỏng Vấn Bên Bờ Sông Hương” đã mô tả lại cuộc phỏng vấn Hoàng Phủ Ngọc Tường về những diễn biến của vụ thảm sát Mậu Thân 1968. Trong cuộc phỏng vấn này, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã thú nhận là ông ta đã: (1) nói láo là không có mặt trong vụ thảm sát Tết Mậu Thân 1968, (2) đích thân nhúng tay vào việc giết người trong vụ Tết Mậu Thân, (3) viết về những diễn biến trong vụ Tết Mậu Thân một cách không trung thực vì phải viết theo lệnh của Đảng Cộng sản, (4) biến chất -- vì Đảng Cộng sản lừa dối – từ một con người nhân hậu không bao giờ biết nói dối thành một con người tàn ác, gây chết chóc và tang tóc cho bảy, tám ngàn người (lời của Hoàng Phủ Ngọc Tường) dân Huế vô tội, (5) Cộng sản Việt Nam là một tổ chức xấu xa, ghê tởm, đầy tội ác, và lường gạt Nhân dân đi theo con đường tội ác đó, và (6) khuyến cáo “bất cứ ai có lương tâm và trí khôn…hãy ngàn lần lên án tôi – Hoàng Phủ Ngọc Tường – kẻ đã theo Việt Cộng, bị Việt Cộng đánh thức tất cả thú tính trong con người tôi, nên tôi đã gây nên muôn vàn tội ác với quê hương, dân tộc, thân nhân, bằng hữu…và ngay cả bản thân tôi. Xin hãy lấy bi kịch của cuộc đời một tên Việt Cộng nằm vùng như tôi làm gương, vĩnh viễn đừng bao giờ theo Việt Cộng.” Con đường đi từ một tên sát nhân cuồng bạo đến ngày thú tội đại gian, đại ác của Hoàng Phủ Ngọc Tường là một hành trình khập khểnh rất dài, chiếm một khoảng thời gian 50 năm (1968-2018), và có lẽ đầy dẫy những khắc khoải vừa bệnh hoạn vừa đau thương.
          Từ vụ Tết Mậu Thân 1968 đến 1982 – khoảng thời gian 14 năm đang còn đầy ắp hơi men chiến thắng – Hoàng Phủ Ngọc Tường đã được ông Burchett, người làm ra 13 tập phim tài liệu Vietnam: A Television History [Việt Nam: Trang sử Qua Truyền Hình], phỏng vấn về vụ thảm sát Mậu Thân. Trong cuộc phỏng vấn này, Hoàng Phủ Ngọc Tường khẳng định là ông ta đã có mặt tại Huế trong thời gian này, và đổ tội cho người Mỹ đã thả bom vào bệnh viện gần chợ Đông Ba, giết chết 200 người dân Huế vô tội; một số nguỵ quân, nguỵ quyền thì bị người dân bất mãn nổi dậy giết chết để trả thù vì những hành vi ác đức mà những người đó, những người có tội, đã gây ra; còn một số ít là do bị cách mạng giết lầm và việc giết lầm này là chuyện xảy ra ở bất cứ cuộc chiến nào. Trong “Những Ngôi Sao trên Đỉnh Văn Lâu”, Hoàng Phủ Ngọc Tường còn mô tả ông đi trong một con đường hẽm tối dẫm lên máu của người dân bị Mỹ ném bom chết mà ngỡ là đã dẫm lên bùn. Đoạn văn này chủ ý xác định hai điểm: (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường có mặt trong vụ thảm sát Mậu Thân, (2) người dân Huế đã bị người Mỹ ném 2 bom giết chết. Tài liệu tham khảo trích dẫn ở cuối bài có dư để minh chứng là điểm (2) chỉ là một vu cáo trắng trợn. Điểm (1) thì chính Hoàng Phủ Ngọc Tường đã tự phản bác trong cuộc phỏng vấn với Thuỵ Khê (RFI: Radio France Internationale) tại Paris ngày 12 tháng 7, năm 1997. Trong cuộc phỏng vấn này, Hoàng Phủ Ngọc Tường xác định là ông ta tham gia kháng chiến, lên bưng từ 1966 và chỉ trở lại Huế năm 1975. Do đó, ông không có mặt tại Huế trong dịp Tết Mậu Thân và cũng do đó không thể nhúng tay vào máu của đồng bào Huế như những lời vu cáo là ông làm chủ toạ cho một vụ xử án tại trường Gia Hội Huế và đã ban hành lệnh chôn sống 204 người dân Huế vộ tội, trong số những nạn nhân này, một số là học trò cũ của ông khi ông còn dạy trường Quốc Học, Huế; cũng như cùng với Nguyễn thị Đoan Trang đã bắn chết Ông Phó Thị Trưởng Trần Đình Thương (HPNT nói sai là Thị Trưởng
          ình Thương (HPNT nói sai là Thị Trưởng). Nhưng Hoàng Phủ Ngọc Tường đã quên là 15 năm trước đó, trước khi trả lời cho Thuỵ Khê, ông đã khẳng định với Burchett là ông đã có mặt tại Huế, cũng như trong “Những Ngôi Sao Trên Đỉnh Văn Lâu” ông cũng xác định là ông đã dẫm chân lên con hẽm đầy máu đồng bào Huế do Mỹ nguỵ ném bom gây nên. Để giàn xếp sự mâu thuẫn khó chối cãi này, Hoàng Phủ Ngọc Tường – qua bức thư “Lời Xin Lỗi chưa Trọn Vẹn” -- đã xác định là “người ngoại cuộc, nhưng đã nhận vơ là nhân chứng khi trả lời nhà báo Burchett”; cũng như đã thổ lộ tâm tình qua bài “Lời Cuối cho Câu Chuyện Quá Buồn” do Nguyễn Quang Lập đăng trên Facebook ngày thứ Sáu, mồng 9 tháng Hai, năm 2018. Trong bài này Hoàng Phủ Ngọc Tường khẳng định là ông không có mặt tại Huế trong dịp Mậu Thân, nhưng tất cả những gì ông nói trước đó về những diễn biến trong vụ thảm sát Mậu Thân đều đúng với sự thật. Duy chỉ có một điều sai là ông đã mạo nhận ông là người chứng kiến những diễn biến đó, nhưng sự thực, theo ông, là ông chỉ nghe các đồng chí của ông thuật lại mà thôi. Biện giải này cho phép người ta nghĩ là Hoàng Phủ Ngọc Tường vô tội, trong lúc tội ác của người Mỹ và nguỵ quân, nguỵ quyền là có thực và đáng lên án. Trong “Phỏng Vấn Bên Bờ Sông Hương” của Hữu Nguyên, ngày 22 tháng 2, năm 2018, khi được hỏi là vì lý do nào mà ông đã mạo nhận, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã trả lời là: “Trong hoàn cảnh của tôi, giữa tội mạo nhận và tội ác giết người, tôi phải chọn một. Tội mạo nhận chỉ bị khinh bỉ, nhưng không bị ghê tởm và đời đời bị nguyền rủa, bị lên án, bằng tội giết người.” Nghĩa là ông đã giết người, như ông đã thú tội. Tóm lại những tố cáo về tội ác của Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng như những biện giải của Hoàng Phủ Ngọc Tường chủ yếu xoay chung quanh vấn đề Hoàng Phủ Ngọc Tường có mặt tại Huế trong vụ thảm sát Mậu Thân hay không. Tuy nhiên, sự kiện Hoàng Phủ Ngọc Tường có mặt hay không tại Huế trong vụ thảm sát Mậu Thân không còn là vấn đề then chốt nữa khi mà Hoàng Phủ Ngọc Tường đã thú nhận tất cả tội lỗi và chính ông đã khuyến cáo “bất cứ ai có lương tâm và trí khôn…hãy ngàn lần lên án tôi – Hoàng Phủ Ngọc Tường – kẻ đã theo Việt Cộng, bị Việt Cộng đánh thức tất cả thú tính trong con người tôi, nên tôi đã gây nên muôn vàn tội ác với quê hương, dân tộc, thân nhân, bằng hữu…và ngay cả bản thân tôi. Xin hãy lấy bi kịch của cuộc đời một tên Việt Cộng nằm vùng như tôi làm gương, vĩnh viễn đừng bao giờ theo Việt Cộng.” Đã rõ ràng như thế thì Hoàng Phủ Ngọc Tường có đáng bị nhân dân nguyền rủa hay đưa ra toà án quốc tế về tội diệt chủng như người Do Thái đã và đang làm hay không? Xét cho cùng thì Hoàng Phủ Ngọc Tường chỉ là hiện tượng chứ không phải là bản chất. Bản chất biến thái khi con người vong thân, bị dẫn đưa đến thành một trong nhiều hiện tượng khác nhau. Bản chất là tự do nằm giữa hai cực – theo Erich Fromm – tự dođi đến (Freedom to) và tự do thoát khỏi (Freedom from). Tự do đi đến là tự do khai phá nhằm đạt được chân, thiện, mỹ trong triết học áp dụng vào cuộc sống và nghệ thuật. Tự do thoát khỏi là thứ tự do nhận thấy mình bị áp bức, bị câu thúc, bị kềm kẹp, bị gông cùm, bị nô lệ, bị đô hộ và nhận thấy mình có nhu cầu bức thiết phải thoát khỏi những ràng buộc đó. Theo chứng minh của Erich Fromm thì loại tự do này khi đạt được, không giải thoát con người mà trái lại làm cho con người cảm thấy bơ vơ, lạc lõng và đơn độc, dẫn đến kết quả -- trên bình diện cá nhân cũng như lịch sử các quốc gia – là đi tìm đối tượng để áp đặt những gì mình đã từng chịu đựng trước kia, như áp bức, nô lệ, v.v… Là một nhà trí thức lý tưởng, Hoàng Phủ Ngọc Tường nhận thấy chính quyền miền Nam đầy giẫy thối nát, tham nhũng, lạm quyền và lệ thuộc ngoại bang; mất chủ quyền quốc gia khi cả nữa triệu quân đội Mỹ đổ bộ vào miền Nam Việt Nam mà không cần tham khảo ý kiến của chính quyền; ngân sách quốc gia hoàn toàn lệ thuộc vào viện trợ Mỹ. Thoát khỏi sự nô thuộc này là một nhu cầu thiết yếu! Mặt khác, theo một lối nhìn phiến diện thì Đảng cộng sản đã có công đưa Việt Nam thoát khỏi ách đô hộ của người Pháp và đảng này lấy lý thuyết Mác-xít làm nền tảng, một lý thuyết mà sự phân tách sự bóc lột của “tư bản man rợ” đối với công nhân -- dựa trên vận hành của cuộc cách mạng kỷ nghệ tại Anh vào cuối thế kỷ 18 và đầu thế kỷ 19, và tại Mỹ vào khoảng cuối thế kỷ 19 – rất có cơ sở và đầy tính nhân bản. Do đó cũng dễ hiểu tại sao Hoàng Phủ Ngọc Tường đi theo cộng sản để đi tìm thứ tự do thoát khỏi gông cùm, thoát khỏi nô thuộc.
Tuy nhiên, điểm quan trọng mà Hoàng Phủ Ngọc Tường không nhận chân được về chính quyền miền Nam là không có chính quyền nào trên thế giới mà không có thối nát, tham nhũng, và lạm quyền. Vấn đề là vấn đề cường độ. Thử nhanh chóng so sánh cường độ thối nát, tham nhũng, và lạm quyền của nền Đệ I và Đệ II Cộng hoà với chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay thì rõ ràng ngay. Về vấn đề lệ thuộc ngoại bang thì đành là Hoa Kỳ có thái độ lấn áp đối với chính quyền miền Nam. Nhưng sự hiện diện của họ hoàn toàn không có mục đích xâm chiếm lãnh thổ, khai thác tài nguyên quốc gia, mà chỉ có mục đích thoả mãn nhu cầu ngăn chặn sự bá quyền của Nga và Trung cộng mà thôi. Đúng ra thì nhu cầu này cũng phù hợp với nhu cầu quốc gia tự do miền Nam. Về ảo tưởng tính độc lập của chính quyền miền Bắc, Hoàng Phủ Ngọc Tường đâu có biết trong chiến dịch chống Pháp, chống Mỹ, Trung cộng đã chuyển trên 300,000 binh lính Tàu vào Việt Nam và Nga thì tiếp tế súng đạn. Nợ nần đang phải trả gần như là toàn lãnh thổ quê hương Việt Nam hiện nay! Về thuyết Mác-xít, trên bình diện thực hành -- chưa nói đến những sai lầm trong việc ứng dụng luận lý có tính tâm linh của Hegel qua biện chứng pháp duy vật của Marx-Engel – thì chuyên chính vô sản không thể thực hiện được vì (1) quần chúng vô sản không có khả năng để quản trị, (2) phải có thành phần trí thức ưu tú và chuyên viên đảm trách guồng máy chính quyền, và (3) một khi thành phần ưu tú nắm được quyền lực thì sẽ không bao giờ buông thả và quyền lợi của quần chúng vô sản đã biến thành quyền lợi của giai cấp ưu tú nắm quyền lực. Cách mạng của giai cấp vô sản đã nghiễm nhiên biến thành thành trì kiên cố bảo vệ những đặc quyền, đặc lợi của những cá nhân độc tài, tàn ác như Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông mà kết quả là trên một 100 triệu người đã phải chết đi một cách tức tưởi và phi lý.
         
Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà trí thức, nhưng là một nhà trí thức nửa mùa. Hiểu biết không tới nơi tới chốn, thiếu tầm nhìn, và trên con đường tìm thứ tự do giải 4 thoát chứ không phải thứ tự do sáng tạo, đã đồng hoá bản ngã với một lực lượng vô đạo đức, vô nhân tính, nhưng khoác chiếc áo đạo đức dân tộc giả để lường gạt nhân dân. Từ những thập kỷ 60 cho đến nay, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã nửa tỉnh nửa mê, khập khiểng trên mê lộ của vong thân, đánh mất bản ngã, rồi bỗng thức dậy qua cuộc “Phỏng Vấn Bên Bờ Sông Hương”. Nhưng trước khi thức tỉnh, tại sao ông ta, một giáo sư hiền hoà, ăn nói văn hoa, được đa số học trò mến chuộng, lại có thể trở thành một tên sát nhân dã man, ra lệnh chôn sống 204 người tại trường Gia Hội, và tham gia vào cuộc thảm sát 5327 người dân Huế vô tội và bắt đi mất tích 1200 người. Như đã có nói trên, một khi ông đã đồng hoá mình với lực lượng vô đạo đức, vô nhân tính, nhưng khoác chiếc áo đạo đức dân tộc giả, tức Đảng Cộng sản, mà ông gọi là “lương tâm dân tộc”, là “quan điểm chiến tranh cách mạng” thì ông đã hoàn toàn đánh mất bản ngã mà chỉ còn là một hiện tượng phản ánh những phần li ti bên ngoài của đảng Cộng sản mà thôi. Ông không còn có tự do hành động mà chỉ hành động như những con người máy (robot) của đảng cộng sản, theo lệnh của đảng cộng sản. Đảng Cộng sản cướp của, giết người thì Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng giết người, không còn biết trách nhiệm, vì trách nhiệm thuộc về đảng. Chính Hoàng Phủ Ngọc Tường đã thú nhận như thế
          Để cắt nghĩa điều phi lý này, Stanley Milgram, một nhà tâm lý xã hội và là giáo sư tại đại học Harvard và Yale, đã thực hiện một cuộc thí nghiệm về sự vâng phục và đã phát hành cuốn sách Obedience to Authority [Sự Vâng Phục Uy Quyền] năm 1974 nói về cuộc nghiên cứu này. Cuộc thí nghiệm gồm có một số người cò mồi của Stanley, ngồi phía bên kia tấm kiếng. Bên này tấm kiếng là một người được làm thí nghiệm, ngồi trước một cái máy cho điện giật những người bên kia tấm kiếng khi họ học không thuộc một danh sách của một số từ được chọn ngẫu nhiên. Máy cho điện giật có những nút vặn từ cường độ nhẹ lên nhiều cường độ mạnh hơn, cho đến độ ghi rõ là nguy hiểm đến tính mạng. Bên cạnh người được làm thí nghiệm là một nhà khoa học, lạnh lùng, khoác chiếc áo trắng của phòng thí nghiệm. Cứ mỗi lần học viên học không thuộc thì ông chỉ nói là “không sao, cứ tiếp tục trừng phạt”. Những người được làm thí nghiệm là những người tình nguyện được chọn ngẫu nhiên từ giới bác sĩ, kỹ sư, giáo sư, cũng như từ những người bình thường trong các giới và cấp bậc trong xã hội. Những người này cứ thản nhiên trừng phạt những học viên từ nhẹ đến nặng hơn rất nhiều, và trên 60 phần trăm đã thản nhiên trừng phạt đến chỗ nguy hại đến tính mạng. Dĩ nhiên là dây điện buộc vào tay các học viên chỉ là giả, nhưng các học viên thấy được những đèn trước mặt mình sáng lên theo nút bấm nặng nhẹ từ phía bên kia tấm kiếng và đã được huấn luyện la hét tuỳ theo độ nặng nhẹ. Để tìm hiểu thêm, giáo sư Stanley sau đó còn cho học viên ngồi sát bên cạnh người trừng phạt. Trong trường hợp này đã có người không những trừng phạt tới mức nguy hiểm đến tính mạng học viên mà còn dùng tay đè học viên ngồi xuống khi học viên vùng vẫy, giãy giụa vì quá đau đớn. Điều này giúp giáo sư Stanley hiểu được tại sao những người Đức Quốc Xã đã có thể giết hằng triệu người Do Thái trong các phòng hơi ngạt hay chôn sống họ một cách thản nhiên. Họ có thể thực hiện công việc giết người tàn ác như thế vì họ tin tưởng ở cấp trên thần tượng của họ cũng như những người được làm thí nghiệm tin tưởng vào nhà khoa học mang chiếc áo khoác trắng. Họ không còn có tự do lựa chọn mà chỉ biết thi hành lệnh do thần tượng của họ ban ra; thần tượng của họ đúng và đã lãnh phần trách nhiệm rồi.
          Thần tượng của Hoàng Phủ Ngọc Tường là “lương tâm dân tộc”, là “quan điểm chiến tranh Cách Mạng”, là Đảng Cộng sản Việt Nam. Nhưng tại sao Hoàng Phủ Ngọc Tường lại có thể thức tỉnh? Câu trả lời có lẽ nằm ở chỗ (1) những người Việt quốc gia mà Hoàng Phủ Ngọc Tường gọi là “có lương tâm và trí khôn” đã liên tục trong suốt 43 năm (1975-2018) cố gắng đánh thức ông dậy khỏi cơn mê vong thân bằng cách trưng dẫn những bằng chứng cụ thể và chính xác về những hành động tội lỗi và tàn ác của ông, (2) tuổi của ông đã già cộng thêm bệnh đột quỵ, phải ngồi xe lăn với ý thức cuối đời là mình có thể ra đi – không biết về đâu, nhưng xác suất về chỗ ổn định, hạnh phúc hẳn là không cao - - bất cứ lúc nào, (3) nhất là gia tài tinh thần để lại cho con cháu thì thật là thê thảm, và (4) sau cùng là những gì ông đã từng tranh đấu suốt đời để chống lại, như chính quyền thối nát, tham nhũng, lạm quyền; nô thuộc ngoại bang; lý thuyết và triết lý sống của chính quyền miền Nam thực ra đều trăm nghìn lần tốt đẹp hơn những gì ông đang chứng kiến. Ông đã đánh mất bản ngã, đã đắm chìm trong mê lộ vong thân. Tiếng kêu thất thanh của ông không cứu vãn được một bản ngã đang sắp rơi vào cõi hư vô, nhưng vang vọng của tiếng kêu này còn có hy vọng cảnh báo những người khác cũng đang lầm lạc trong mê lộ này và cũng đang vận hành như những hiện tượng, như những người máy, không có linh hồn, không có tự do sáng tạo vì hào quang giả tạo của Đảng Cộng sản đã chiếu rọi ánh sáng vào một khả năng đánh lừa họ vô tiền khoáng hậu -- như đã đánh lừa Hoàng Phủ Ngọc Tường -- và đã đánh cắp bản ngã chân chính của họ. Niềm hy vọng của những người “có lương tâm và trí khôn” là những người tôn sùng Đảng Cộng sản làm thần tượng sớm thức tỉnh trước khi cảm thấy mình già cỗi, sắp đi vào cõi chết với ý thức rất rõ ràng là mình đang để lại cho con cháu một gia tài tinh thần bi đát đáng kinh tởm. Hoàng Phủ Ngọc Tường là một hiện tượng của quá khứ. Chúng ta chỉ nhìn vào tương lai đang sáng toả trong niềm hy vọng những con người vong thân nhất quyết giành lại bản chất tự do sáng tạo của mình. 

CŨNG MỘT LẦN RA ĐI
Nguyễn thị Cỏ May

Có đến là có đi . Qui luật vô thường . Nhà báo Bùi Tin nay không còn nữa .. Không phải chỉ vì ông chết mà thân tứ đại cũng đã hóa thành tro bụi ngay 3 giờ sau tang lễ cầu siêu chấm dứt . Hủ tro cốt được trao cho các con cháu của người quá cố . Theo di nguyện thì người con gái sẽ đem hủ tro về Hà nội . Để ông bà đoàn tụ sau 28 năm xa cách nhau ! Cảnh đoàn tụ của nhiều gia đình việt nam, nạn nhơn của hoàn cảnh lịch sử đất nước đầy nghịch lý .
Tang lễ nhà báo Bùi Tin diển ra rất đẹp tại phòng tang lễ của nghĩa trang Les Joncherolles ở thành phố Villetaneuse, thuộc tỉnh Saint Seine-Denis, ngoại ô phía Đông-Bắc Paris . Bạn bè có mặt chắc cũng tới cả trăm để tiển đưa người bạn 28 năm dài "chia tay ý thức hệ ". Tất cả đều là những người tranh đấu cho Việt nam thay đổi dân chủ . Kiểm điểm thấy gần như đông đủ nhà báo việt ngữ đều có mặt . Có cả đại diện nhựt báo Le Monde của Pháp .
Tang lễ được bạn bè ở Paris tổ chức vì gia đình đều ở xa . Nói bạn bè (4 người) chớ thực tế, người đứng ra chạy tới chạy lui lo mọi việc chỉ có một mình nhà báo Ca Dao (vì Ca Dao hảy còn trẻ, chỉ vừa mới 60) và năng động hơn hết . Công đức này, xin hồi hướng cho Ca Dao .
Nhưng tới ngày tang lễ, người con gái, cháu ngoại ở Hà nội, con trai và vợ ở Vancouver, Canada, qua được. Bà Bùi Tín vì lớn tuổi không đi được .
Ngoài ra, còn có nhóm bạn trẻ rất nhiệt tình, lo trà nước, cà phê bày sẳn trên bàn . Còn có thêm xôi, chè, mì xào để mời những người bạn ở lại với gia đình cho tới khi nhận tro cốt .
Có 4 người cùng tuổi với nhà báo Bùi Tín và cũng là bạn trong một nhóm bạn thường gặp nhau suốt nhiều năm qua tại môt địa điểm ở ngoại ô Paris, nay còn lại 2 ông : Ls Trần Thanh Hiệp và Ts Võ Nhơn Trí . Mười một năm trước, sau lễ chúc Thọ 4 vị 80, Cụ Hồ Minh Châu, cụu Đại tá của Tiểu khu Sa Đéc, từ giả bạn . Mùa Thu năm rồi, anh em nghĩ đến việc tổ chức lễ chúc Thọ 90 cho 3 Cụ còn lại nhưng có người tin dị đoan : không biết sau lễ lại có thêm một Cụ ra đi nữa hay không ?
Chưa kịp thực hiện ý định thì nay Cụ Bùi Tín vỉnh biệc anh em . Một bạn ở tỉnh được tin Bùi Tín mất điện thoại bày tỏ ý muốn nay mai anh em hảy làm lễ chúc Thọ cho 2 Cụ còn lại . Họp nhau vui với nhau được ngày nào, tính ngày đó . Đừng chờ đợi nữa .
Hôm tang lễ cụ Bùi Tin, Cụ Trí tới sớm để được nhìn mặt người bạn quen biết nhau từ Hà nội nhưng không kịp vì Cụ tới thẳng phòng tang lễ trong lúc đang làm lễ nhập quan ở nơi khác .
Tang lễ Cụ Bùi Tín có đông đảo bạn bè tới tiển đưa, bày tỏ lòng thương tiếc . Nhưng có người kiểm điểm thấy thiếu vài người bạn của cụ Bùi Tin . Những người từng là bạn với Cụ trong thời gian dài trước đây .
Nay họ không tới được có lẽ vì sức khỏe hơn là vì những lý lẽ riêng tư . Vì xưa nay, ai cũng biết và sử sự theo truyền thống " Nghĩa tử là nghĩa tận " !
Thường chết là hết . Có mồ cao, mả đẹp, cũng không hẳn là còn . Có ướp xác, xây lăng, sùng sửng ở công trường Thủ đô như Hà nội cũng không có nghĩa là còn . Cứ nhìn bao nhiêu tượng đài Lénine ở Liên-xô đều bị nhơn dân nơi đó giựt xập, vứt vào nghĩa địa đồ phế thải, chờ chệt "ve chai" tới mua .
Nhà báo Bùi Tín còn lại hủ tro . Nhưng ngoài hủ tro, cái còn lại của ông rất đáng trân trọng . Sách vở ông viết vạch trần những sai trái đầy gian ác của cộng sản, một tổ chức mà suôt hơn 40 năm dài, ông đã bị mê, hoặc hiến dâng trọn tuổi trẻ chỉ vì lòng yêu nước quá bồng bột ..Ông đã kịp phản tỉnh, tuy có trể, trong lúc đó biết bao người hảy còn lặn ngụp trong mê hoặc cộng sản . Ông dứt khoát được với cộng sản nhờ cái gốc gia đình thượng luu . Lúc nhỏ học chương trình pháp đông dương . Học lịch sử pháp, học Cách mạng Nhơn quyền và Dân quyền pháp . Nhờ đó ông sớm dấn thân làm kháng chiến giành độc lập . Và cũng nhờ cái học đó đã giúp ông khi thấy rỏ cộng sản không bao giờ có "độc lập tự do" thì ông từ bỏ ngay cộng sản. Ông khác với những người cộng sản cốt cán vì gốc vô sản . Theo cộng sản chỉ được, chớ không có mất . Vì họ có gì để mất đâu . Cả niềm cản xúc nhơn ái, cái hiểu biết bình thường !
Nhà báo Bùi Tín để lại cho đời 9 quyển sách viết phê phán chế độ hà nội, và rất nhiều bài báo chánh trị, tập trung tố cáo sai trái của chế độ, những vi phạm nhơn quyền, phản dân chủ, làm đạo lý suy đồi, xã hội băng hoại, tham những, lệ thuộc Tàu, ...
Có vài điều tâm huyết, ông viết trong những ngày cuối đời, sẽ được phổ biến trong gần đây khi thuận tiện.
Nay để tưởng niệm người quá cố, tưởng không gì hơn là nên nhắc lại những lời trần tình như những lời trăn trối (năm 2015) của một cụu đảng viên gởi các đồng chỉ củ của ông :
"Tôi từng ở trong Đảng CS từ tuổi 20, ở trong Đảng 44 năm, 65 tuổi mới thoát Đảng, trở thành người tự do 25 năm nay. Có người bảo là quá chậm, còn chê vui là “sao mà ngu lâu thế!”, nhưng tôi chỉ mỉm cười, tự nhủ mình ngu lâu thật, nhưng vẫn còn sớm hơn hàng triệu đảng viên hiện còn mang thẻ đảng viên CS cuối mùa. Nghĩ mà tội nghiệp cho các đồng chí cũ của tôi quá, sao lại có thể ngu mê, ngủ mê lâu đến vậy.
Năm nay tôi tự làm “cuộc kỷ niệm” độc đáo, về thời điểm cuộc đời tôi, đến năm nay 2015, tính ra đã đạt một nửa đời (20 năm đầu đời cộng với 25 năm ở nước ngoài) là 45 năm không có dính dáng gì đến đảng CS. Tôi đã lãng phí gần nửa đời người – gần 45 năm cho những hoạt động lầm lỡ, sai trái, tệ hại vì hoàn cảnh khắc nghiệt của lịch sử, cũng do sự u mê, ngu lâu của bản thân mình.
Nhân kỷ niệm riêng độc đáo này, tôi nghĩ đến vô vàn đồng chí CS cũ của tôi, và viết bài này gửi đến các bạn như một buổi nói chuyện cởi mở, tâm huyết, mong được trao đổi rộng rãi với các bạn cũng như với các bạn trẻ trong Đoàn Thanh niên CS mang tên ông Hồ Chí Minh..
Câu chuyện sẽ xoay quanh hai chữ « Giác ngộ ».
Giác ngộ là hai chữ tôi nghe rất nhiều lần khi được tuyên truyền về Đảng CS, về chủ nghĩa CS. Các vị đàn anh giải thích con người tốt phải là con người giác ngộ. Giác ngộ có nghĩa là nhận ra lý tưởng cho cuộc đời minh. Tuổi trẻ cần có lý tưởng, hiểu rõ con đường cần chọn, hiểu rõ tổ chức cần tham gia, không bỏ phí cuộc đời minh. Đó là con đường Cộng Sản, dẫn đến độc lập cho đất nước, hạnh phúc cho toàn dân, họ rao giảng triền miên như thế, chúng tôi cũng cả tin là thế thật..
Theo học các chương trinh và lớp học cho đảng viên mới, cho cán bộ sơ cấp, trung cấp, cao cấp của đảng, bao giờ giảng viên cũng nhắc đến hai chữ giác ngộ. Học, học nữa, học mãi để nâng cao không ngừng trình độ giác ngộ của mỗi người. Đảng viên phải có trình độ giác ngộ cao hơn quần chúng ngoài đảng. Đảng viên mới luôn được học kỹ tấm gương của anh thanh niên Lý Tự Trọng, với nét nổi bật nhất là giác ngộ CS từ tuổi thiếu niên, rồi biết bao tấm gương của những chiến sỹ CS ưu tú, bất khuất trong các nhà tù thực dân ở Côn Đảo, Sơn La, Lao Bảo, Kon Tum…giác ngộ cách mang cao, nhà tù, máy chém không nao núng, biến nhà tù thành trường học nâng cao trình độ giác ngộ cách mạng, bất khuất, kiên cường.
Tôi kể ra như thế để thấy hai chữ giác ngộ có tác dụng sâu sắc ra sao đối với mỗi đảng viên CS. Hai mươi nhăm năm nay, tôi hồi tưởng lại quãng đời 44 năm là đảng viên CS, theo dõi chặt chẽ thời cuộc hằng ngày trong nước và thế giới, tôi không khỏi cảm thấy chua chát và cay đắng về hai chữ giác ngộ.
Giác ngộ hình như là một chữ Đảng CS mượn của Đạo Phật. “Giác” là nhận thấy, cảm nhận, thấy rõ, “ngộ” là tỉnh ra, nhận ra lẽ phải, chân lý để làm theo.
Sau khi là con người tự do, là nhà báo tự do, kết thân với nhiều nhà báo tự do của thế giới, các nhà báo tự do Pháp, Đức, Anh, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Trung Hoa, Ba Lan, Tiệp…, tôi tìm đọc các kho tư liệu lưu trữ quý ở Paris, Moscow, London, Washington… rồi suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của mình, của riêng mình, không sùng bái bất cứ một người hay một học thuyết nào. Từ đó tôi giác ngộ không biết bao nhiêu điều mới mẻ, và lần này tôi thật sự có cảm giác sâu sắc về hạnh phúc tinh thần tiếp cận được ngày càng nhiều sự thật, lẽ phải, chân lý. Tôi đã tự giác ngộ mình.
Nhìn lại 44 năm quá khứ CS của mình, tôi nhận rõ có không ít điều tôi giác ngộ, cho là đúng, thì khốn thay, hầu hết đều là lầm lẫn, ngộ nhận, ảo tưởng, sai lầm và cả tội ác.
Như chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản kiểu mác-xít đều là những học thuyết chủ quan, lầm lẫn, hoàn toàn nguy hại trong thực tế, cổ xuý đấu tranh giai cấp cực đoan và bạo lực, đi đến chiến tranh, khủng bố, đổ máu, hận thù. Giữa thủ đô Washington, tôi cùng anh Cù Huy Hà Vũ đã viếng Tượng đài Kỷ niệm hơn 100 triệu nạn nhân bi thảm của chủ nghĩa CS hiện thực, trong đó có hàng triệu nạn nhân đồng bào Việt ta. Tượng đài nhắn nhủ toàn nhân loại hay cảnh giác với chủ nghĩa CS, tai họa của toàn thế giới.
Tháng 5/2015, Tổng thống Ukraine, một nước cộng sản cũ, đã ký Luật cấm tuyên truyền về chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản như trong thời kỳ trong Liên bang Xô Viết từ 1917 đến 1991, coi đó là thời kỳ bi thảm, sai lầm và Tội Ác. Các tượng đài, di tích thời kỳ ấy đều bị phá bỏ. Các sự kiện ấy giúp tôi khẳng định việc thoát đảng CS của tôi là chuẩn xác và giúp tôi thấy Dự thảo văn kiện sẽ đưa ra Đại hội XII sắp đến là lạc hậu, lẩm cẩm và cực kỳ nguy hại cho đất nước, cho nhân dân, cho chính Đảng CS ra sao.
Ngay đối với thần tượng Hồ Chí Minh, tuy tôi biết rằng đây là bình phong cố thủ lợi hại của thế lực bảo thủ trong đảng CS do tệ sùng bái cá nhân ăn quá sâu trong quần chúng, tôi vẫn thấy cần và có thể thuyết phục ngày càng đông đảo bà con ta nhận ra sự thật.
Sự thật là ông HCM không phải là thánh thần. Ông là con người với những tốt xấu, mạnh yếu, đúng sai của minh. Ông đã lầm lẫn khi chọn con đường CS, khi lao quá sâu rồi không dám quay lại nữa. Ông đã xa rời lập trường dân tộc, thực hiện lập trường giai cấp cực đoan, đặt ảo tưởng vào giai cấp vô sản quốc tế, và mù quáng đặt niềm tin ở 2 ông Anh lớn Stalin và Mao, 2 con Quỷ Đỏ mà ông cho là “không bao giờ có thể sai”.
Mới đây, có 2 sự kiện minh họa rõ thêm bản chất con người thật HCM. Nhà báo Trần Đĩnh từng gần gũi ông Hồ kể lại ông từng cho rằng không thể giết bà Năm – Cát Hanh Long để mở đầu cuộc Cải cách Ruộng đất, bà lại là ân nhân của đảng CS, – ông còn văn hoa nói: “Không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa”. Vậy mà theo Trần Đĩnh, chính ông Hồ đã viết bản Cáo trạng kết án Bà Năm: “Địa chủ ác ghê”, ký tên CB (của Bác- Bác Hồ) trên báo Nhân Dân của Đảng. Cũng theo Trần Đĩnh, ông Hồ đã cải trang, mang kính râm đích thân đến dự cuộc xử bắn bà Năm.
Vậy ông Hồ là con người thế nào? Nói một đằng làm một nẻo, lá mặt lá trái, tử tế hay không tử tế? đạo đức hay vô đạo đức?
Nhà triết học uyên bác bậc nhất nước ta Trần Đức Thảo trước khi từ giã cõi trần đã kể trong cuốn Những lời trăng trối (do nhà báo Tri Vũ Phan Ngọc Khuê ghi âm) rằng ông đã gặp ông Hồ, quan sát, nghiên cứu sâu về tư tưởng, hành vi, đạo đức của ông Hồ, và đi đến kết luận vững chắc rằng ông Hồ là “con Người muôn mặt, lắm mưu mô, nhiều tham vọng quyền lực, nhiều điều bí hiểm, lắm tên nhiều họ, ẩn hiện khôn lường, lắm vợ, nhiều con, rất phức tạp”, là một “Tào Tháo của muôn đời”.
Ông Trần Đức Thảo cho rằng đảng CS kêu gọi cả nước học tập đạo đức HCM, vậy là muốn biến cả nước thành Tào Tháo hết cả ư!
Thế thật thì nguy cho dân tộc ta quá ! Ý kiến của nhà triết học này thật thỏa đáng.
….
Tôi tha thiết kêu gọi tất cả các đảng viên CS nhân các cuộc họp Đại hội Đảng các cấp từ chi bộ, đảng bộ cơ sở đến Đại Hội toàn quốc hãy thắp sáng lên ngọn đèn Giác ngộ mới mẻ, manh dạn xoá bỏ những điều giác ngộ cũ kỹ, lạc hậu, giáo điều, lẩm cẩm, mê muội rất có hại, như kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa Xã hội và chủ nghĩa Cộng sản mác-xít, sùng bái nhân vật HCM, kiên trì chế độ toàn trị độc đảng lạc lõng, tệ hại.
Đó chính là sự giác ngộ cần thiết cấp bách hiện nay….Kiên quyết từ bỏ, gột rửa những điều giác ngộ cũ, nhận rõ đó chỉ là những học thuyết sai lầm tệ hại trong thực tế cuộc sống, những tà thuyết đã bị thế giới nhận diện, lên án, loại bỏ, ta không có một lý do nào để gắn bó, quyến luyến, tiếc thương.
Xin các bạn chớ sợ mình đơn độc, thiểu số trong các cuộc họp. Chân lý ban đầu bao giờ cũng là thế. Các bạn chính là những hạt kim cương trong khối quặng đen. Hãy dũng cảm thắp lên ngọn đèn giác ngộ mới, tiên tiến. Các bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc sâu lắng khi dần dần chính kiến của bạn được lan tỏa trở thành chân lý, sự giác ngộ của số đông.
Buổi tâm sự về hai chữ giác ngộ xin tạm ngừng ở đây, mong có ích trong khêu gợi những ý kiến mới mẻ trong tư duy của các bạn về hiện tình đất nước, về con đường cần chọn cho dân tộc, cho Quê hương, để đất nước phát triển mạnh mẽ trong cuộc sống tự do, bình đẳng, hạnh phúc cho mỗi công dân, mỗi gia đình chung hưởng.» (Bùi Tín, VOAs Blog)
Ở Việt nam, Hồ Chí Minh chết để lại cho toàn đảng cái xác ướp nằm ở ba Đình . Nhưng đảng cộng sản lại kêu gọi mọi người hảy học tập  tư tưởng, sống theo tác phong của ông . Mà hai di sản tinh thần đó là gì ?
Xin trích thuật lời của Trần Đĩnh trong Đèn Cù để minh họa chính xác con người thật của Hồ Chí Minh : « Ông (Hồ Chí Minh) cho rằng không thể giết Bà Năm Cát Hanh Long để mở đầu cuộc Cải Cách Ruộng Đất . Bà là ân nhân của đảng cộng sản . Ông còn nói thêm «Không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa».Vậy mà chính ông liền sau đó viết bài «Địa chủ ác ghê», ký tên CB, đăng trên nhưt báo Nhân Dân, buộc tội Bà Năm là địa chủ gian ác . Cũng theo Trần Đĩnh, chính ông cài trang, mang kiến đen, tới chứng kiến cảnh Bà Năm bị xử bắn » .
Như vậy, sống và học tập theo Hồ Chí Minh, tức là phải làm người đểu cán, đại gian, đại ác như ông ấy . Mà xã hội ở Việt nam ngà nay gồm không ít những con người thể hiện khà rỏ bản chất con người thật của Hồ .
Triết gia Trần Đức Thảo, đầu năm 90, trở qua Paris sống và chửa bịnh . Trong một buổi nói chuyện với ông BDK, dạy Toán ở Đại học Pierre Curie, Paris, ông Thảo nhận xét Hồ Chí Minh dựa theo vài lần gặp ông ấy :
« Hồ Chí Minh là con người muôn mặt, lắm mưu mô, nhiều tham vọng quyền lực, nhiều bí hiểm, nhiều tên họ, ẩn hiện khôn lường, lắm vợ, nhiều con, rất phức tạp, là một thứ Tào Tháo … »
Ông Trần Đức Thảo cho rằng đảng cộng sản kêu gọi cả nước học tập đạo đức Hồ Chí Minh, vậy là muốn biến cả nước thành Tào Tháo hết cả ư !
Nguyễn thị Cỏ May

Saturday, September 8, 2018

Nobel Hòa Bình cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
 
 
DET VIETNAMESISKE FLYKTNINGEFORBUNDET I NORGE
 
HỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI NA UY
 
Postadresse: Postboks 6615 - Rodeløkka, 0502 Oslo 
Epost: BCH-HNVTN-NU@hotmail.com – Org.nr.992 662 697
 __________________________________________________
 Oslo, ngày 05 tháng 9, năm 2018
 
Kính gởi :
Bà Berit Reiss-Andersen
Chủ Tịch Ủy Ban Nobel Hòa Bình NaUy
 
 Kính thưa Bà Chủ Tịch và quí vị trong Ủy Ban,
 
Chúng tôi, cộng đồng người Việt tại Nauy, xin phép được gởi đến Bà Chủ Tịch và Ủy Ban lá thư này như lời thỉnh nguyện được lưu tâm đến trường hợp một phụ nữ trẻ Việt Nam được đề cử giải Nobel Hòa Bình 2018: Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
   
 Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sinh năm 1979 tại Khánh Hòa, Việt Nam, được biết nhiều với biệt danh Mẹ Nấm, là người viết blog, hoạt động xã hội và bất đồng chính kiến tại Việt Nam. Như Quỳnh sống cùng 2 con nhỏ và bà mẹ già. Từ năm 2009 đến năm 2016 Như Quỳnh đã bị bắt giữ nhiều lần vì tham gia các hoạt động dân sự, đòi dân quyền, và biểu tình bất bạo động phản đối Trung Quốc chiếm biển đảo tại biển Đông, phản đối công ty Formosa trong vụ gây ô nhiệm nặng nề và lâu dài cho vùng biển của nhiều tỉnh miền Trung, làm cá chết hàng loạt. Bà bị bắt và khởi tố ngày 10 tháng 10 năm 2016 khi nhà nước Việt Nam áp đặt tội danh ”Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” và bị kết án 10 năm tù. Hiện bà đang bị giam giữ trong một nhà tù khắc nghiệt tận Thanh Hóa, trong lúc mẹ bà, tuổi đã đã già phải nuôi hai đứa cháu nhỏ dại trong cảnh nhà túng quẫn.
 
Thế giới đã từng ghi nhận thành tích tranh đấu của blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh:
- Năm 2010, giải Hellman/Hammett của tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền.                                            
- Năm 2015, giải Người Bảo vệ Quyền Dân Sự của Civil Rights Defenders.                                        
- Năm 2017 giải Phụ Nữ Dũng Cảm Quốc Tế của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.                                              
- Năm 2018, giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế, Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả và được đề cử giải Nobel Hòa Bình.
 
Từ hơn 10 năm qua công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền đã đồng loạt nổi dậy tại Việt Nam, đặc biệt trước hiểm họa mất nước vì chủ trương bành trướng xâm lăng và Hán hóa của Trung Cộng
 
Trong số các phụ nữ đấu tranh cho tự do dân chủ, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là người bền bỉ nhất, can đảm và lẫm liệt nhất. Như Quỳnh đã vào tù ra khám nhiều lần. Trong những lần xuống đường và ngay cả khi vào tù, bà luôn luôn xứng danh là nhà đấu tranh quyết liệt nhất. Hình ảnh những lần nhà tranh đấu nữ mới ngoài 30 tuổi bình thản đứng trước vành móng ngựa giữa phiên tòa cộng sản vẫn là các bức họa đấu tranh kiểu mẫu cho quần chúng.
Chính vì những lý do ấy, Tiến sỹ Marc Arnal, Giáo sư danh dự và cựu Trưởng khoa Học khu St. Jean, Đại Học Alberta, Edmonton, Canada" đã đưa tên Như Quỳnh vào danh sách đề nghị giải Nobel Hòa bình 2018.
Trong thư gởi cho BBC ngày 3/6, ông David Kilgour, cựu dân biểu đặc trách khu vực châu Á - Thái Bình Dương của Canada, khẳng định hết lòng ủng hộ đề cử này. Trước đó, ngày 2/6, ông David Kilgour gọi Mẹ Nấm là "tù nhân lương tâm nổi tiếng, sinh ra và lớn lên thời hậu chiến tranh Việt Nam, không còn ảo tưởng với chế độ chính trị hiện tại và quyết tâm chiến đấu cho một xã hội tốt đẹp hơn".
 Trong một bài tuyên bố, Tiến sĩ Marc Arnal, người đã đề cử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh có nói:"Tôi có cảm nghĩ tích cực rằng thế giới của chúng ta tốt đẹp hơn bởi sự dũng cảm của Mẹ Nấm. Mẹ Nấm đã can đảm viết về sự khốn khổ kéo dài của người dân và nói lên một cách công khai về nhu cầu bức thiết đối với dân chủ và nhân phẩm. Nhiều người sẽ đồng ý rằng tự do ngôn luận phải được thực hiện bằng cách thực thi nhân quyền và quy luật tự nhiên, điều kiện tiên quyết cho một xã hội tự do và công bằng. Trường hợp của bà nhắc nhớ chúng ta về thực tế đáng buồn tại nhiều nơi trên thế giới nơi người ta bỏ tù bất công những người biểu đạt các ý kiến phù hợp với nhân quyền và quy luật tự nhiên nhưng không phù hợp với chủ trương của chính phủ..." 
 
Kính thưa Bà Chủ Tịch và Ủy Ban Nobel Hòa Bình,
Trên thực tế, nước Việt Nam đã phải trải qua cuộc chiến tranh tàn khốc giữa thế kỷ thứ 20, ngày nay với dân số gần 100 triệu người, hiện không còn là một nước nhỏ bé nữa, Việt Nam xứng đáng được ủy ban Nobel lưu ý đến. Giải Nobel nhiều lần đã từng phát cho các nhà tranh đấu khi còn trong tù. Trên thực tế cũng đã có nhiều giải về tự do nhân quyền do các tổ chức quốc tế đã phát cho Như Quỳnh với một chiếc ghế trống tượng trưng. Chúng tôi kính mong Ủy Ban Nobel Hòa Bình lần này sẽ cứu xét đến trường hợp Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một cô gái Việt nam dũng cảm của thế kỷ 21.
 
Xin trân trọng cám ơn và kính chào Bà Chủ Tịch cùng toàn thể Ủy Ban
 
 
TM/Hội Người Việt Tị Nạn tại Nauy 

          Phạm Hoàng Minh
              (Hội Trưởng) 


 
( Bản chính bằng tiếng Nauy)

DET VIETNAMESISKE FLYKTNINGEFORBUNDET I NORGE
 
HỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI NA UY
 
Postadresse: Postboks 6615 - Rodeløkka, 0502 Oslo 
Epost: BCH-HNVTN-NU@hotmail.com – Org.nr.992 662 697
 __________________________________________________


 
Oslo,  den 05 September 2018
TilBerit Reiss-Andersen,
Leder av Den Norske Nobelkomite
 
 
Subject: Nobels Fredspris for Mother Mushroom, Nguyen Ngoc Nhu Quynh
 
 
Kjære Berit Reiss-Andersen og samtlige medlemmer av Nobelkomiteen,
 
Det Vietnamesiske Flyktningeforbundet i Norge ber med dette Den Norske Nobelkomite om å rette oppmerksomheten mot den unge vietnamesiske kvinnen Nguyen Ngoc Nhu Quynh, som er nominert til Nobels Fredspris for 2018.
Nguyen Ngoc Nhu Quynh, født i 1979 i Khanh Hoa i Vietnam er en godt kjent blogger med kallenavn «Mother Mushroom» (Me Nam). Hun er sosialaktivist med motstridende politiske synspunkter ovenfor det kommunistiske regimet i Vietnam.
Hun bodde sammen med sine to små barn og en gammel mor og ble arrestert og fengslet flere ganger fra 2009 til 2016 grunnet:
  • Deltakelse i ulike sivile aktiviteter for å kreve grunnleggende menneskerettigheter i Vietnam:
  • Fredelige demonstrasjoner for protest mot Kinas invadering av en rekke øyer og internasjonale farvann i Øst-Asia
  • Protest mot Formosa som forårsaket Vietnams størst miljøkatastrofe i moderne tid. Dette rammet minst 200 000 mennesker i midt-Vietnam.   .
  • Hun ble arrestert og tiltalt 10. januar 2016 med den strengeste tiltalen: ‘’Propaganda mot Vietnams stat’’ og Nhu Quynh ble dømt til 10 års fengsel.
Per i dag soner hun sin dom i et av Vietnams strengeste og redselsfulle fengsler i Thanh Hoa mens hennes gamle mor tar vare på barna under mest belastende og uforutsigbare omstendigheter
Ulike organisasjoner verden over har allerede hedret Nhu Quynh på grunn av hennes modige kamp:
    1. 2010 – Hellman/Hammettspris av Human Rights Watch
    2. 2015 – pris for årets Sivil rettighetsforsvarer av Civil Rights Defenders
    3. 2017 -  pris for International Courgeous Woman Award av USAs utenriksdepartement
    4. 2018 – pris for årets Internasjonale pressefrihetskvinne av Journalistisk Beskyttelseskommisjon
    5. Hun er nå nominert til Nobels Fredspris for 2018
I løpet av de ti siste årene har kampen om demokrati og krav om menneskerettigheter eksplodert i Vietnam, spesielt nå som det er fare for Kinas invadering i Vietnam.
Blant mange kvinnelige demokratiforkjempere, har og er «Mother Mushroom», Nguyen Ngoc Nhu Quynhs arbeid vært det mest langvarige, heltemodige og betydelige av kamper som er og har vært. Hun er et stort forbilde som yter et avgjørende bidrag til hele folkets bevissthet og kunnskap om et pluralistisk demokrati. Nettopp derfor har Dr. Marc Arnal, Dean of Campus Saint-Jean, University of Alberta, Edmonton, Canada fremmet hennes navn til nominasjonslisten for Nobels Fredspris for 2018.
I et brev sendt til BBC den 3. juni 2018, har David Kilgour, tidligere kongressmedlem av Canada skrevet at han absolutt støtter denne nominasjonen.
Den 2. juni 2018 beskrev Kilgour ‘’Mother Mushroom’’ slik: «En kjent samvittighetsfange, født og oppvokst i etterkrigstiden, har som folk flest verken tillit til nåværende kommunistisk regime, eller håp om et bedre Vietnam i nærmeste framtid, og derfor kjemper for et fritt og bedre samfunn.»
I en uttalelse av Dr. Marc Arnal som nominerte Nguyen Ngoc Nhu Quynh, ble følgende sagt:  «Jeg har positive følelser av at vår verden blir til et bedre sted på grunn av modige gjerninger til Mother Mushroom. Nhu Quynh tør å snakke, og hun snakker høyt om det langvarige og miserable liv et helt folkeslag har levd med, og fortsatt må leve med.» Videre om fravær av demokrati og grunnleggende menneskerettigheter. «Det er en allmenn oppfatning at ytringsfrihet må være akseptert i et samfunn med frihet og rettferd. Dette tilfellet minner oss på den tragiske realiteten at det fortsatt er mange steder i verden der folk blir arrestert og fengslet fordi de har egner meninger som ikke stemmer overens med myndighetenes politiske meninger.»
Kjære leder og samtlige medlemmer av Den Norske Nobelkomite: 
Vietnam er et land som gikk gjennom en årelang brutal krig i midten av det 20. århundre. I dag har Vietnam en befolkning på nærmere 100 millioner mennesker og er derfor ikke en liten nasjon lenger. Vietnam bør legges merke til av Nobelkomiteen. Nobels Fredspris er tidligere tildelt samvittighetsfanger som fortsatt sitter i fengsel. I virkeligheten er mange priser knyttet til menneskerettighetsarbeid blitt tildelt Nguyen Ngoc Nhu Quynh, uten at hun selv har hatt muligheten av å motta disse prisene i egen person. Vi håper inderlig at Nobelkomiteen vurderer «Mother Mushroom» Nguyen Ngoc Nhu Quynh til Nobels Fredspris for 2018.
«En heltemodig vietnamesisk kvinne av det 21. århundre.»
 
Med vennlig hilsen
På vegne av Det Vietnamesiske Flyktningeforbundet i Norge
 
Minh Hoang Pham
 
Leder