Wednesday, October 17, 2018


MẸ THÔI VẮNG NHÀ
                                                          Ngô Quốc Sĩ
                Người Việt bỏ nước ra đi tìm tự do là chuyện dễ hiểu, bởi lẽ dân Việt không thể sống với cộng sản. Nhưng hôm nay, các nhà đấu tranh dân chủ lần lượt rời nước sau một thời gian ở tù cộng sản, tiêu biểu như Nguyễn Văn Đài, Việt Khang, và Tạ Phong Tần, và  nay Mẹ Nấm “đã gật đầu đi Mỹ” đang làm dư luận quan tâm về công cuộc đấu tranh dân chủ của dân Việt.
          Dân Việt không khỏi trầm ngâm, nhưng rất thông cảm với Mẹ Nấm, người “mẹ vắng nhà” được trả tự do, cùng với 2 con nhỏ và mẹ già ra nước ngoài. Thế là từ nay “mẹ thôi vắng nhà.” Phạm Chí Dũng viết: Người được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh danh 'Người phụ nữ can đảm thế giới' Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bước ra khỏi nhà tù cộng sản, bỏ lại bản án tù giam 10 năm !.”
          Trước mối quan tâm  của dư luận, Võ Hồng Ly đã chia sẻ. “Có một số ý kiến cho rằng nếu quyết định ra nước ngoài tị nạn là chị sẽ tự đánh mất đi 90% sức mạnh của mình, chưa kể chị cũng sẽ mất đi sự độc lập cần có cho công cuộc chung. Tôi không nghĩ vậy... Vì cuộc đấu tranh này là cuộc chạy tiếp sức và mỗi người chúng ta đều phải có trách nhiệm ghé vai  vác lấy phần thuộc về mình, nên mẹ Nấm đã làm quá đủ trách nhiệm cần thiết cho chúng ta trong thời gian vừa rồi.
          Với niềm cảm thông, Phạm văn Thành còn mong mỏi đừng ai mắng mỏ Mẹ Nấm chỉ đấu tranh để được đi Mỹ! Oan lắm đó nhé…
          Đồng quan điểm, Lão Báng đã biểu tỏ tình người với Mẹ Nấm qua bài thơ “Nhơn Tình”, nghĩ rằng dại gì mà đưa  đầu cho cỗ máy giết người nghiền nát?
                   Cũng mấy bữa rồi nha,
                   Tin đồn loan ra: Mẹ Nấm đi Mỹ!
                   Có lạ chi đâu cà?
                   Đi Mỹ cũng tốt thôi
                   Hỏng lẽ bắt người chết trong tù à?
          Đã thế, không phải chỉ có Mẹ Nấm, mà trước đây, nhiều nhà đấu tranh cũng đã rời nước, thoát khỏi cùm đỏ:
                   Trước đây cũng đã có rồi?
                    Tạ Phong Tần, Nguyễn Văn Hải
                   Bùi Kim Thành, Trần K. Thanh Thủy
                   Việt Khang, Phương Uyên
                   Lâu nữa là Đoàn Viết Hoạt...
                   Mấy ai có làm chi?
           Mọi người đều cảm nhận rằng, tranh đấu, vào tù, rồi ra tù,  rời nước bằng những lối đi khác nhau, là chuyện chẳng đặng đừng. Ai mà chẳng cảm thương các chiến sĩ đã liều thân đấu tranh cho quê hương, nay đành ngậm ngùi bỏ nước ra đi! Theo Lão Báng, đấu tranh là sứ mệnh chung của dân Việt, không thể giao khoán cho ai và cũng không thể buộc ai phải đóng góp qúa sức mình:
                   Cuộc đấu tranh giành độc lập
                   Đánh đuổi rợ Hán phương Bắc
                   Đâu của riêng ai?
                   Đóng góp tùy theo sức
          Nhất là thời gian và hoàn cảnh là lò luyện thép, là lửa thử vàng. Phải đến cuối đường mới biết ai là “ngựa chạy đường dài,” ai là con yêu của tổ quốc. Không nên quyết đoán vội vàng, bởi lẽ “nước cạn mới biết rong rêu.” 
                   Nhìn trái biết cây
                   Không lấy thành bại luận anh hùng
                   Nước cạn mới biết rong rêu.

                   Đến bờ tự do mới thấy được lòng người yêu nước
                   Không đợi quốc biến gia vong mới biết đâu hiếu tử
            Từ cảm thức thời gian đãi lọc và khổ luyện, người ta không nên qúa bi quan về hiện tượng rời nước của các nhà đấu tranh. Họ đã đóng góp qúa nhiều trong nước, rồi ra ngoài họ cũng có thể  hòa mình vào công cuộc đấu tranh chung của người Việt hải ngoại.  Nếu có bi quan là bi quan trước thực trạng một số dân Việt  đã bị tha hóa, vội quên căn cước tị nạn, thờ ơ với công cuộc đấu tranh chung của dân tộc, quay lưng với nỗi đau của đồng bào tại quê nhà:
                    Bao nhiêu người tới Mỹ
                   Còn nghĩ đến quê hương?
                   Dòm coi chung quanh thì biết
                   Nói ra cũng kẹt,
                   Mà không nói ra biết đến bao giờ?
          Thậm chí, một số người còn chạy theo nếp sống hưởng thụ, lại còn mang áo gấm về làng khoe khoang, ăn chơi thỏa thích, vui thú trên máu và nước mắt của đồng bào!
                 Còn người thoát ra
                   Đầu tắt mặt tối
                   Còng lưng trong hãng xưởng kiếm ăn
                   Có chút tiền rủng rỉnh thì nhố nhăng
                   Già lãnh tiền xã hội quay về “áo gấm”
          Sự thật mất lòng! Nhưng Lão Báng đã can đảm nói lên sự thật. Còn gì mỉa mai hơn! Trong khi một số người Việt tị nạn chạy theo nếp sống đua đòi nhố nhăng, thì dân Việt tại quê nhà đang uất nghẹn trong địa ngục đỏ. Đất nước đã bị bọn con hoang bán đứng cho ngoại tặc:
                   Bán đất, biển, rừng cây
                   Sống nhỡn nhơ ăn nhậu cờ bạc suốt ngày
          Càng tủi nhục hơn!  Trong khi trên 90 triệu dân đang rên xiết trong gông cùm, thì bọn “con cháu Bác” một thời khố rách áo ôm, nay bạc vàng đầy túi, phè phỡn hưởng thụ trong những biệt phủ nguy nga tráng lệ:
                   Từ thằng khố rách áo ôm, ở hang
                   Bây giờ nhà to bự hơn trái núi
                   Tiền, vàng, hột xoàn, đô la đầy túi
          Đáng nói nhất là bọn mán rừng, nay thành tư bản đỏ,vẫn không dấu nổi bản chất ngu xuẫn của lũ người vô học:
                   Nói ra câu nào làm trò cười câu đó
                   Vậy mà có ai dám nói
                   Chỉ có vài trăm (đúng không?)
                   Nói ra là bị tóm..
          Đó là chưa nói tới tệ nạn buôn người, bao thiếu nữ đang bị rao bán như những món hàng làm nô lệ tình dục, làm dâu xứ người, sống khổ hơn cả con chó!
                   Đàn bà, con gái bị bắt bán ra nước ngoài
                   Khổ hơn con chó
                   Ai đứng lên đấu tranh?
           Hỏi chính là trả lời. Toàn dân đều chung sứ mệnh cứu nước.  Dù người này người nọ có ra đi, thì công cuộc đấu tranh vẫn tiếp tục và tiếp tục mạnh hơn. Trường hợp Mẹ Nấm càng đáng lạc quan như Võ Hồng Ly đã ghi nhận: “Với khả năng ngôn ngữ và những mối quan hệ quốc tế đã được thiết lập trong suốt quá trình tranh đấu khá dài, mẹ Nấm sẽ vẫn có thể có những hoạt động hiệu quả để đóng góp cho công cuộc chung…”.

          Tóm lại, mỗi người hãy tự nhận lấy trách nhiệm của mình. Nếu toàn dân đứng lên với khối óc và con tim, với bàn tay Phù Đổng, kiếm thần Lê Lợi, thì bức tường nào cũng bị xô ngã, xích xiềng nào cũng bị bẻ gãy. Cơn bão lửa đã châm ngòi..


Thursday, October 11, 2018


KẺ CƯỚP TÂN THỜI
                                                                                                                                   Ngô Quốc Sĩ
       Đảng cộng sản Việt Nam vẫn vỗ ngực tự hào là đại biểu của giai cấp lao động và là cứu tinh của dân tộc, nhưng thực tế hoàn toàn khác hẳn. Hà Nội có ra sức tô son điểm phấn cách mấy, thì bộ mặt chế độ vẫn lem luốc đáng ghê tởm và phỉ nhổ. Đảng  thường bị người  dân gọi là “đảng ác” với bàn tay sắt máu và chủ trương hủy diệt. Đảng cũng bị gọi là “đảng láo”, với bản chất lừa dối bằng chiêu bài, ngụy tạo và tuyên truyên láo khoét. Thậm chí, đảng còn bị coi là “đảng ngu” vì trước sau chỉ quanh quẫn trong chủ thuyết phản tiến hóa và giáo điều vô nghĩa..
       Nhà thơ Nguyễn Duy còn gọi đảng cộng sản là “đảng cướp” để lột trần bản chất gian manh tàn bạo và bất nhân của chế độ hôm nay. Mở đầu bài thơ mang tên “Cướp”, Nguyễn Duy đã nhắc tới 2 câu ca dao trong văn chương dân gian để phản ảnh xã hội bất an thời xưa:
                 con ơi mẹ dặn câu này
                  cướp đêm là giặc cướp ngày là quan
        Hẳn nhiên, đời nào cũng có thổ phỉ, từ dân thường đến quan chức, như Nguyễn Khuyến đã lên thơ mỉa mai vị quan tham bị kẻ cướp hành hung giữa ban ngày:
                 Tôi nghe kẻ cướp nó lèn ông
                 Nó lại mang ông bỏ giữa đồng
                 Cướp của giết người quân tệ nhỉ
                                    Thân già da cóc có đau không?
                     Hôm nay, Nguyễn Duy đã đi vào hiện thực xã hội chủ nghĩa để lột mặt nạ bọn cướp ngày cướp đêm, viết bản cáo trạng về tội ác của lũ con hoang đã đánh mất nhân tính. Theo ông, nếu so sánh bọn cướp ngày xưa với bọn cướp hôm nay, người ta sẽ nhận thấy bọn cướp đỏ hiện thời quyền thế và hung ác hơn nhiều, bởi lẽ bọn chúng có tổ chức, có đảng có đoàn, có quyền hành và có đủ mọi phương tiện trấn áp, như dùi cui, súng đạn và nhà tù:
                             Cướp xưa băng nhóm làng nhàng
                   cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi
                   có con dấu đóng đỏ tươi
                   có còng có súng dùi cui nhà tù
        Hơn thế nữa, bọn cướp hôm nay không cần lén lút như ngày xưa, mà cướp công khai giữa thanh thiên bạch nhật, khắp nơi khắp chốn, từ bàn giấy ra đồng ruộng, từ thành thị đến thôn xóm, lại còn phất cờ phóng loa gióng trống khoe khoang cổ võ:
                              cướp xưa lén lút tù mù
                             cướp nay gióng trống phất cờ phóng loa
                             con trời bay lả bay la
                             cướp trên bàn giấy cướp ra cánh đồng
                                Điều đáng nói thêm là bọn cướp ngày xưa chỉ là những “băng nhóm làng nhàng”, nên số nạn nhân bị cướp cũng chỉ giới hạn vào một nhóm người nào đó. Hôm nay khác hẳn. Bọn cướp là một tổ chức, một hệ thống quyền lực, một chế độ, nên nạn nhân bị cướp là cả một dân tộc, mà tiêu biểu là dân oan, mất nhà mất cửa, mất tài sản và mất cả quyền sống. Thật mỉa mai! Theo lời chứng của Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, 75% dân oan là những bà mẹ chiến sĩ đã từng là ân nhân của chế độ, chia sẻ chén cơm manh áo để bao che và nuôi nấng các cán bộ nằm vùng. Nay họ trở nên tay trắng, khố rách áo ôm, sống lây lất nơi công viên, vỉa hè xó chợ, kêu trời không thấu:  
                             dân oan tuôn lệ ròng ròng
                  mất nhà mất đất nát lòng miền quê
                  tiếng than vang động bốn bề
                  cướp từ thôn xóm tiến về thành đô
                   Còn gì mỉa mai hơn! Sài Gòn một thời là hòn ngọc Viễn Đông, là niềm mơ ước của nhiều quốc gia láng giềng, nay mang tên tội đồ được con cháu tôn vinh là “cha già dân tộc”, lại là hang động của lũ cướp, cướp cả đêm lẫn ngày.
                             ai qua thành phố Bác Hồ
                             mà coi cướp đất bên bờ Thủ Thiêm
                             bây giờ mẹ phải dặn thêm
                             quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày
                   Cướp triền miên. Cướp không ngưng nghỉ, Cướp cả ngày đêm! Nếu hỏi cướp để làm gì, thì hiển nhiên là để xây ngai vàng đao phủ. Tiêu biểu như cướp đất Thủ Thiêm, nói là để xây đô thị mới, nở mặt với thế giới, thực chất chỉ là xây  biệt phủ và chỗ giải trí cho các quan chức lớn. Trong khi dân không có đất sống thì bọn cướp lại bỏ ra cả 1,500 tỷ để xây Nhà Hát Giao Hưởng làm người dân phẫn nộ, như Đài Á Châu Tự Do đã ghi nhận: Hơn hai mươi năm qua, dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm đã đẩy người dân tại đây trở thành tha phương cầu thực. 14.600 hộ dân với hơn 60.000 nhân khẩu đã dời đi để nhường chỗ cho siêu dự án này. Thật đáng tủi hổ! Trong khi dân chúng cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, thì hỏi ai sẽ vào nhà hát giao hưởng cả trăm ngàn tỷ để thưởng thức âm nhạc? Hiển nhiên còn ai ngoài bọn cướp ngày cướp đêm, bọn tư bản đỏ mà Lão Báng đã mô tả :                             
                             “Từ thằng khố rách áo ôm, ở hang
                 Bây giờ nhà to bự hơn trái núi
                 Tiền, vàng, hột xoàn, đô la đầy túi
                   Qúa oan ức vì bị cướp một cách trắng trợn, mất cả quyền sống, dân Thủ Thiêm đã thật sự đã đi vào đường cùng, có ngưới tự sát, có người mất trí, như đài Á Châu Tự Do đã ghi nhận: Đất Thủ Thiêm đã có người tự sát vì oan ức, đã có hàng chục người trở thành mất trí vì uất hận, đã có hàng trăm người bỏ công ăn việc làm chỉ để đi khiếu kiện, ngay cả ra tận Hà Nội họ cũng chấp nhận ..”
                   Không phải chỉ có dân oan Thủ Thiêm phẫn nộ, mà dân oan khắp nơi, từ Văn Giang đến Hà Nội, từ Tiền Giang đến Dương Nội, từ Kiên Giang đền Đông Yên, nói chung là mọi miền đất nước đều là nạn nhân của bọn cướp đỏ.
                                Lời chứng của Nguyễn Duy, quyết tâm bảo vệ dân oan của của cụ bà Lê Hiền Đức, tiếng kêu  thảm thiết của dân oan khắp các tỉnh thành đang vang vọng, làm bao con tim nhức nhối thổn thức. Nay bọn cướp đỏ vẫn an nhiên tự đắc, ngồi trong biệt phủ để hưởng thụ, chỉ tay năm ngón ra lệnh đàn em tiếp tục trấn lột dân chúng. Nhưng sức chịu đựng của dân Việt có giới hạn. Một khi nỗi phẫn uất lên lên cực độ thì chắc chắn “tức nuớc vỡ bờ”, cơn bão lửa sẽ bừng cháy thiêu rụi bọn cướp đỏ, cướp ngày cướp đêm..
                  

                  

Thursday, October 4, 2018


VÔ DUYÊN CHI LẠ
                                                                        Ngô Quốc Sĩ
                Khóc với cười là chuyện thường tình của con người ở đời có vui buồn sướng khổ. Vui sướng thì cười, buồn khổ thì khóc là lẽ đương nhiên. Nhưng lắm lúc cũng có những hoàn cảnh thật trớ trêu “Khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười” như Nguyễn Công Trứ đã ghi nhận. Thậm chí, còn có những cái cười mỉa mai như tiếng cười hả hê của dân Việt trước cái chết Trần Đại Quang và Đỗ Mười , hay những cái khóc thật buồn cười của cổ động viên và cầu thủ Việt Nam khi đội bóng nhà U23 thua đội tuyển Myanmar 2 năm trước đây. Từ Tiền Giang, Kha Tiệm Ly đã viết bài thơ “Có Đáng Khóc Không Em?” để biểu tỏ sự tức bực trước cái khóc “dư nước mắt”, vô duyên và tủi hổ mỉa mai, làm hoen mờ suy tư về hiện thực đất nước đang lầm than điêu đứng:
                   Chỉ vì cầu thủ ta thua một trận Si Gem
                   Mà nước mắt em ngập khán đài nước bạn
                   Làm mờ đi những suy tư trên vầng trán
                   Nước mắt em thừa thãi thế sao em?
          Bực mình là phải, bởi lẽ trong khi dân Việt đang nhỏ lệ trước thảm cảnh trẻ thơ phải mò mẫm trong đêm tối, vất vưởng đầu đường xó chợ, như những kẻ ăn xin, hay lê lết dưới bàn nhậu bọn tham quan, chờ một nắm cơm thừa, thì người ta lại quay mặt đi, để rồi khóc cho những qủa banh vô hồn tung lưới:
                   Còn giọt nào chừa lại ở trong em
                   Để dành cho những mảnh đời cơ nhỡ
                   Vất vưởng lang thang đầu đường xó chợ
                   Cả cuộc đời chẳng khác một màn đêm!
          Thê thảm hơn nữa là nỗi đau của những em học sinh thơ ngây, trong tuổi hoa mộng, đã phải liều thân qua sông vượt suối bằng cầu treo vắt vẻo, bằng bao ni lông lềnh bềnh, hay đu dây tử thần qua vách núi để đến trường, chỉ mong học được ít chữ nghĩa để khỏi mang tiếng thất học ngu dốt . Có khóc là khóc tuổi thơ đang bị chế độ bỏ quên, là khóc cho tuơng lai dân tộc đang đi vào ngõ cụt, cho nền giáo dục đã bị phá sản và nền văn hoá đã băng hoại:
                   Hay khóc cho các em đến trường ngày hai buổi
                   Bằng bao ni lông, bằng những chiếc cầu treo
                   Hay đu dây tử thần qua bên kia suối
                   Gởi mạng mình cho vách núi cheo leo!
                Và còn đáng nhỏ lệ để tiếc thương những chiến sĩ đã nằm xuống cho chính nghĩa dân tộc, cho lý tưởng tự do, cho nhân quyền và nhân phẩm, cho công lý và sự thật, thay vì khóc cho trái cầu da vô tình lăn trên thảm cỏ. Những nấm mồ vô danh, những nắm xương vô thừa nhận đang chờ đợi những gịọt nước mắt cảm thương của con dân đất Việt, dù không một bó hoa, một nén nhang tưởng nhớ:
                   Ước gì một phần nước mắt của em
                   Dành cho những anh hùng nằm xuống
                   Để lấy tự do, để giành từ bờ cây thửa ruộng
                   Mà nắm xương tàn giờ chẳng biết nơi đâu!
          Thêm vào đó, sao không dành nước mắt để khóc cho những ngư thuyền bị tàu lạ đánh chìm, những ngư dân ra khơi kiếm sống trong vùng biển nước mình, mà bị người anh em “láng giềng tốt” vùi xuống lòng biển sâu, nhắm mắt không một lời trăn trối, để lại cả nỗi đoạn trường cho vợ con, với niềm thương nhớ bay theo hương khói trên những nấm mộ hoang:
                   Sao em chẳng khóc cho những chiếc tàu đánh cá
                   Đang lướt êm đềm trên mặt biển quê hương.
                   Rồi vô cớ bị đâm chìm bởi những con “tàu lạ”
                   Cho vợ con bơ vơ cạn lệ đêm trường!
                   Những gì để lại chỉ là ngôi mộ gió
                   Khói nhang buồn cay mắt đau thương!
                Và trên tất cả, hãy dành nước mắt để khóc cho thảm cảnh nước mất nhà tan. Giang sơn gấm vóc, với lịch sử kiêu hùng, với   văn hiến ngàn năm, tổ tiên đã dày công xây dựng tô điểm, nay bọn con hoang đã dâng hiến sơn hà biển đảo cho ngoại bang để đổi lấy chiếc ghế lãnh đạo, phè phỡn ngồi trên ngai vàng hưởng thụ, mặc cho dân chúng đói không cơm ăn, rét không manh áo, bệnh không thuốc men chữa trị:
                   Ước gì một phần nước mắt của em
                   Để khóc cho một dãy sơn hà.
                   Của tiền nhân tạo bằng xương bằng máu
                   Nay đã mất rồi núm ruột Hoàng Sa!
          Oan uổng nhất là những anh hùng liệt nữ đã nắm xuống trong lòng đất mẹ, một thời một đời xả thân bảo vệ tổ quốc, trên đất liền cũng như ngoài biển đảo, nay hoàn toàn bị lãng quên! Ai đã hy sinh tính mạng quyết bảo vệ Hoàng Sa năm 1974? Ai đã bỏ xác tại biên giới trong cuộc chiến 1979?  Và ai đã nhắm mắt tức tưởi tại Gạc Ma năm 1988 ? Tất cả chỉ còn những nắm xương tàn bị chế độ bỏ quên, không tên tuổi, không nghĩa trang, không nhang khói tưởng niệm:
                   Để khóc cho những anh hùng chết trên đất liền, hải đảo
                    Như Bắc biên thùy, như ở Gạc Ma!   

          Còn nỗi xót xa nào hơn nỗi xót xa thấy những dòng lệ nhỏ xuống một cách vô duyên trên sân bóng tròn huyên náo, trong khi đất nước đang bị nhận chìm dưới vực thẳm, dân tộc bị đày đọa trong gông cùm và văn hoá bi phá sản toàn diện! Thế chẳng là vô duyên, đúng hơn là vô tâm vô cảm, nếu không nói là mê muội trước nỗi đau chất ngất của dân tộc đó sao? Qủa là bốn ngàn năm vẫn chưa chịu lớn như lời cô giáo Lam, hay là nỗi chết trong tâm hồn của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt:
                   Em khóc chi một trận thua bóng đá
                   Thắng chưa hẳn vinh, bại chắc chi đã nhục
                   Là trò chơi có gì đâu vinh, nhục?
                   Tổ quốc mất, còn mới vinh, nhục em ơi!
          Đúng thế! Niềm vinh nhục của dân Việt chính là sự tồn vong của tổ quốc. Làm dân một nước nô lệ ngoại bang mà không biết nhục là vong bản. Làm dân một nước mà quay mặt đi trước nỗi thống khổ của đồng bào là tha hóa mất gốc. Cũng thế, làm dân một nước mà đem gia tài của mẹ bán đứng cho ngoại tặc là phản bội tổ tiên, và chắc chắn, trời không tha đất không dung…Hỡi những ai  đã khóc sụt sùi trên sân bóng đá mà reo cười trước cảnh đất nước điêu linh, dân tộc tan tác, hãy mau hồi tâm mà nhận thức rằng “Tổ Quốc mất còn mới vinh nhục em ơi!”

         


Tuesday, October 2, 2018


NHƠN TÌNH

Cũng mấy bữa rồi nha,
Tin đồn loan ra: Mẹ Nấm đi Mỹ!
Có lạ chi đâu cà?
Đi Mỹ cũng tốt thôi
Hỏng lẽ bắt người chết trong tù à?
Trước đây cũng đã có rồi?
Tạ Phong Tần, Nguyễn Văn Hải
Bùi Kim Thành, Trần K. Thanh Thủy
Việt Khang, Phương Uyên
Lâu nữa là Đoàn Viết Hoạt...
Mấy ai có làm chi?
Cuộc đấu tranh giành độc lập
Đánh đuổi rợ Hán phương Bắc
Đâu của riêng ai?
Đóng góp tuỳ theo sức
Nhìn trái biết cây
Không lấy thành bại luận anh hùng
Nước cạn mới biết rong rêu.
Đến bờ tự do mới thấy được lòng người yêu nước
Không đợi quốc biến gia vong mới biết đâu hiếu tử.
Bao nhiêu người tới Mỹ
Còn nghĩ đến quê hương?
Dòm coi chung quanh thì biết
Nói ra cũng kẹt,
Mà không nói ra biết đến bao giờ?
Dân sống trong nước kể ra có hơn 90 triệu?
Việt + chiếm nước hơn 40 năm
Từ thằng khố rách áo ôm, ở hang
Bây giờ nhà to bự hơn trái núi
Tiền, vàng, hột xoàn, đô la đầy túi
Bán đất, biển, rừng cây
Sống nhỡn nhơ ăn nhậu cờ bạc suốt ngày
Nói ra câu nào làm trò cười câu đó
Vậy mà có ai dám nói
Chỉ có vài trăm (đúng không?)
Nói ra là bị tó,
Đàn bà, con gái bị bắt bán ra nước ngoài
Khổ hơn con chó
Ai đứng lên đấu tranh?
Còn người thoát ra
Đầu tắt mặt tối
Còng lưng trong hãng xưởng kiếm ăn
Có chút tiền rủng rỉnh thì nhố nhăng
Già lãnh tiền xã hội quay về “áo gấm”
Ai sướng mặc ai
Xấu xa kệ nó
Đời là vậy đó mà!
                                       Lão Báng



Monday, October 1, 2018


NGƯỜI VIỆT NAM HÈN HẠ

Cách đây đã lâu, tôi đọc“người trung quốc xấu xí” của ông Bá Dương (Ðài Loan), chưa bàn tới hay/dở/ đúng/ sai của nội dung cuốn sách gây tranh cãi ầm ĩ đó, tôi chỉ nhớ lại cảm giác giật mình của tôi khi đó. Khi tôi đọc lướt qua vài trang sách Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà từ lâu nó cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết thế giới đã từng có những cuốn như “Người Mỹ xấu xí,” ”Người Nhật Bản xấu xí,” rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ mình trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” …nhìn đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu thực sự chúng ta có những tố chất đó, nếu thực sự chúng ta là những người như thế, sao kết quả chúng ta hiện nay lại là một đất nước như thế này?

Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi cử nhân khoe rằng mình có quay cóp một cách hoàn toàn không có chút tự trọng (đó là được hỏi, còn báo chí không cần hỏi vẫn có những hình ảnh phao thi trắng cả trường thi! Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong đó còn có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi thì năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng “thần tượng Su-Ju” của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng của gia đình, nhà trường, xã hội – những nền tảng đã cho nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận được với Su-Ju danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn lòng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng. Một dân tộc gì đã sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế thừa như thế?

Con nít nó học cha anh mà ra, chúng ta đã nuôi dạy trẻ con thành ra như thế sao? Ðừng ai đổ thừa cho ai. Vì trường học đổ cho cha mẹ, cha mẹ đổ cho xã hội, xã hội đổ cho cha mẹ… nhà trường. Tóm lại, đừng đổ thừa nữa. Hãy biết hốt về mình đi! Tất cả chúng ta là người lớn, chúng ta đều có lỗi. 

Bởi người lớn có hơn gì? Một xã hội mà người ta đang sẵn lòng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất kể lương tri. Làm quan thì chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối trước ngoại bang để duy trì sự thống trị trước nhân dân. 
Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường… trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có,… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu. Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm.” Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình.” Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường. Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất. Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Ðơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân … gia đình nó- nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này? Ðừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động.” 

Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết,…

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức:Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh… ức hiếp bên dưới. 

Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?!

Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài Gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan. 

Bọn công bộc đó đã đẩy 2 mẹ con người phụ nữ nọ phải dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân ở giữa đường để đòi lại công bằng. Vì trong tay họ còn có gì để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ có ai thèm đoái tới?

Bọn công bộc đó đã đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng 1 cơ quan công quyền vì không còn sức để chịu đựng chúng…

Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Ðáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng. 

Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện. 

Kẻ không lương thiện có những phản ứng tàn độc hơn, hoặc biến hẳn sang một trạng thái sống khác, như một sự kết tinh cao cấp hơn của một xã hội đương nhiên sẽ sản sinh ra nó. 

Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi. 

Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật. 

Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản. 

Tôi đọc tin bọn chủ… lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng. 

Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt. 

Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp!… Còn rất nhiều tin. 

Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế? Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó. 

Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc.” 

Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa. Vì hãy quên những hình tượng cách mạng cao đẹp trong văn chương hay cả âm nhạc của miền Bắc thời chiến tranh đi! Ðó không phải là văn chương, nó là thuốc pháo, tìm cách dẫn dắt, thôi thúc người ta chém giết… chết. Không hơn không kém. 

Các bạn có tìm kiếm giống tôi không? Và các bạn có tìm thấy không? Hay đầy rẫy xung quanh chúng ta chỉ có 3 loại:

– Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt. 

– Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?

– Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!

Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi. 

Còn những thứ hổ lốn lai căng phát trên TV, bán ngoài sạp báo mỗi ngày, tôi không dám kể tới, vì đó là nỗi kinh hoàng mà nếu phân tích thêm, chỉ muốn vứt cái đầu mình đi, không cần suy nghĩ nữa làm gì cho mệt óc. 

Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi? Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản. 

Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản. Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!

Nghe nói cụ Tản Ðà có câu:

Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn!
Cho nên quân ấy mới làm quan. 

Những gì độc ác, bẩn thỉu của cộng sản, những người khác đã nói đầy cả ra rồi, tôi nghĩ mình cũng không cần nhắc lại. 

Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?

Ngoài sự cấu kết quyền lực-quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?

Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin mà cộng sản triệt để nhồi nhét từ khi họ nắm được dân tộc này đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ, …Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục,… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ không dám làm?

Còn những kẻ yếu không có niềm tin là có Phật, có Chúa, có Thánh Allah luôn soi sáng mình, giúp đỡ mình, ngự trị trong mình, thì họ còn biết dựa vào đâu để tìm lại niềm lạc quan mà sống? Mà tranh đấu để tự tìm lấy giá trị sống thiêng liêng mà đấng tạo hóa đã ban cho mỗi chúng ta?

Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?

Giữa sự hỗn loạn và hoang vu ấy, cái ác sẽ luôn luôn ngự trị, kẻ có sức mạnh sẽ luôn trấn áp chúng ta. Chúng ta – những kẻ được đến trường nhưng thật ra thất học, những kẻ nghĩ mình lương thiện nhưng thật ra không có lương tri, những kẻ đủ ăn mặc nhưng thật sự chưa hề nếm mùi vị hạnh phúc, những kẻ đọc sách – nghe nhạc mỗi ngày nhưng không biết đó chẳng phải là nghệ thuật đích thực – một nền nghệ thuật có thể soi sáng tâm hồn ta chứ không phải ru ta ngủ trong quên lãng. Những kẻ hoang mang không biết tin ai, không hiểu nên làm gì cho đúng. 

Lúc đó, lúc hỗn loạn và hoang vu đó, anh cộng sản xuất hiện và nói: Ðời chúng mày chỉ cần độc lập-tự do-hạnh phúc. 

Chúng ta tưởng thế là hay ho lắm! Dù nền độc lập này có mang lại tự do không? Có hạnh phúc không? Hay chúng ta đang cúi đầu nô dịch cho ai đây? Chúng ta thực chất đang sống thế nào đây? Và đang để lại cho con cháu chúng ta di sản gì?

Chúng ta đeo bám theo họ, quên cả chính bản thân mình, một con người, cần phải sống sao cho đúng nghĩa, đúng phẩm cách, hành động đúng theo những gì mà một con người có lương tri cần phải hành động. 

Bạn có đang tự hào vì mình là người việt nam không? Hỡi những con người ấu trĩ mang trong mình một đinh ninh sắt đá là tôi rất tự hào vì tôi là người việt nam “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” đã từng đấu tranh thắng Mỹ, các bạn không thấy điều đó nó hết thời rồi à? Ta thắng Mỹ để có một xã hội phồn vinh, một dân tộc được tôn trọng. Chứ còn thắng Tàu, thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng khắp nơi… Mà ngày nay những kẻ ta từng thắng đó, nó coi chúng ta còn không hơn con chó thì cái chiến thắng đó nhắc tới làm chi cho thêm nhục?

Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Ðông,” “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn,”… để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Ðĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

Còn dân việt nam thì sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa. 

Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử. 

Bổ sung: Sau khi bài này được upload, tôi nhận được khá nhiều comments và cả message. Không biết phải đánh giá như thế nào về những comments hỏi ngược lại tôi với một thái độ khinh khỉnh, qua nhiều câu chữ khác nhau, nhưng đại khái cùng 1ý: “Vậy bạn có hèn không?” He he… Tôi chỉ muốn nhấn mạnh lại 1 điều, suốt cả bài viết, tôi không gọi những người hèn là “các bạn,” tôi gọi là “chúng ta.” Như vậy có dễ hiểu hơn chưa nhỉ?

Tôi không thích tự nhận hay gán ghép. Tôi chỉ nói lên những suy nghĩ của mình, còn đánh giá tôi hay đánh giá chính mình, các bạn cứ tự làm lấy. Thiết nghĩ, đâu cần phải tranh luận chuyện ai hèn, ai không hèn ở đây! Biết hay không biết mới là quan trọng. Mà cái sự khổ sở để đi từ cái “không biết/chưa biết” đến cái “biết” nó sẽ là một quá trình gian nan mà mỗi người phải tự thân trải nghiệm. Không ai giúp ai được đâu. Và tôi hiểu, cái “biết” của tôi nó cũng chỉ giới hạn trong tầm nhân sinh quan nhỏ bé của cá nhân tôi mà thôi. Còn bạn, hãy tiếp tục giữ lấy niềm lạc quan của bạn. Con cừu vẫn có được niềm hạnh phúc mỗi ngày được gặm cỏ non, uống nước suối, ngắm bầu trời xanh, chờ đến ngày xẻ thịt mà! Ðúng không? Hạnh phúc vẫn khắp quanh ta! Những con cừu không biết “tự sướng,” không biết “thủ dâm tinh thần” thì quả thực là ngu còn hơn… cừu! He he… 

Bổ sung tiếp: “….Ông bảo xã hội nào cũng có những điều bẩn thỉu. Tôi công nhận điều ấy. Nhưng xã hội bẩn thỉu nhất ông có biết là xã hội nào không? Là xã hội mà thằng ăn cắp không cho rằng nó phạm pháp, nó đang làm điều xấu, người lương thiện thì run sợ, thằng bất lương lại coi việc nó làm là bình thường và kẻ vô liêm sỉ như ông thì vênh vang tự đắc: ta là số đông. Chính là xã hội này đây….” (trích comment của khongnoibiet). 

Tự Do Phải Tranh Ðấu Bằng Xương Máu Và Cả Tính Mạng


Van Bia   2120 Gemway Dr.   Charlotte, NC 28216   Home: 980-729-8861  Cell: 978-201-5252  When in VN: 091-371-2814 or 090-788-5103

V


VÌ SAO VĂN HÓA LÃNH ĐẠO VN KHÔNG CAO?

Chuyện bà Đặng Thị Ngọc Thịnh người mới lên nắm quyền chủ tịch nước Việt Nam được người dân khui ra rằng bà chẳng có đi học đại học một ngày nào nhưng lại sở hữu những bằng cấp cử nhân, thạc sỹ khiến luồng dư luận đàm tiếu về cái dốt nát của bà.
Nhưng đâu phải chỉ có bà Thịnh mà hầu như tất cả các lãnh đạo cao cấp của Việt Nam đều cùng chung công thức, họ không hề tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng nào một cách đàng hoàng mà nếu có chỉ là những bằng cấp được gọi là “Lý luận chính trị” trong nước mà thôi.
Hãy cùng điểm lại những khuôn mặt mà đảng cs cho là người lãnh đạo cao cấp nhất của mình:
- Lê Duẩn (tên thật là Lê Văn Nhuận) sinh ngày 07-04-1907, quê ở xã Triệu Thành, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Năm 1928, tham gia Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí hội. Năm 1930, đồng chí là một trong những đảng viên đầu tiên của Đảng cộng sản Đông Dương. (Thất học).
- Nguyễn Văn Linh (tên thật là Nguyễn Văn Cúc) sinh ngày 01-07-1915. quê ở xã Giai Phạm, huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên. Năm 1929, tham gia học sinh đoàn do Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên lãnh đạo. Ngày 01-05-1930, bị thực dân Pháp bắt, bị kết án tù chung thân và đày đi Côn Đảo. Năm 1936, được trả tự do. (Không tốt nghiệp).
- Đỗ Mười (tên thật là Nguyễn Duy Cống) sinh ngày 02-02-1917. Quê ở Xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Năm 1936, tham gia phong trào mặt trận bình dân. Năm 1936, gia nhập Đảng cộng sản Đông Dương. Năm 1941, bị bắt và kết án 10 năm tù giam tại Hoả Lò, Hà Nội. Tháng 03-1945, vượt ngục tiếp tục hoạt động cách mạng, tham gia Tỉnh uỷ Hà Đông, trực tiếp lãnh đạo cuộc tổng khởi nghĩa giành chính quyền ở Hà Đông. (Thất học).
- Lê Khả Phiêu sinh ngày 27-12-1931. Quê ở xã Đông Khê, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hoá. Ngày 19-06-1949, gia nhập Đảng cộng sản Đông Dương. Lê Khả Phiêu là cán bộ trưởng thành từ cơ sở và từ trong quân đội. Trong các cuộc kháng chiến đã trực tiếp tham gia chiến đấu và chỉ huy chiến đấu liên tục ở các chiến trường Bắc - Trung - Nam, làm nhiệm vụ quốc tế ở nước bạn. (Không tốt nghiệp).
- Nông Đức Mạnh sinh ngày 11-09-1940 tại xã Cường Lợi, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn.Năm 1958-1961, học trung cấp nông lâm trung ương. Năm 1962-1963, là công nhân lâm nghiệp, kỹ thuật viên điều tra trong Ty lâm nghiệp Bắc Kạn. Từ năm 1963-1965, làm đội phó đội khai thác gỗ Bạch Thông. Năm 1965-1966, học tiếng Nga tại trường ngoại ngữ Hà Nội. Từ 1966-1971, là sinh viên Học viện Lâm nghiệp Lêningrát, Liên Xô. (chưa hẳn đã tốt nghiệp học vấn quốc gia cộng sản).
- Nguyễn Phú Trọng sinh ngày 14 tháng 4 năm 1944 tại xã Đông Hội, huyện Đông Anh, ngoại thành Hà Nội. Từ năm 1957 đến năm 1963, là học sinh trường cấp II rồi cấp III Nguyễn Gia Thiều huyện Gia Lâm (nay là quận Long Biên) Hà Nội. Năm 1963, học Khoa Văn, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, tốt nghiệp bằng Cử nhân Văn chương. Năm 1967, vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Sau đó, công tác tại tạp chí Học tập (tiền thân của tạp chí Cộng sản. Năm 1973, được cử đi học lớp nghiên cứu sinh về kinh tế chính trị tại Trường Nguyễn Ái Quốc (nay là Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh).
Chỉ nhìn vào học vấn của những kẻ chóp bu cầm quyền csVN chúng ta đều thấy họ không hề tốt nghiệp một trường danh giá nào của thế giới, ngoài Nông Đức Mạnh có qua Liên Xô học một thời gian nhưng chưa thấy công bố học vị nào của y thì Nguyễn Phú Trọng chỉ học trong nước với một mớ lý thuyết ba rọi nửa nạc nửa mỡ của cộng sản thì trách gì bà Chủ Tịch tạm quyền Đặng Thị Ngọc Thịnh?
Nhưng nếu chúng ta nhìn tổng thể thì câu hỏi sẽ hiện ra là:
- Tại sao lãnh đạo csVN toàn là bọn ngu dốt và thất học?, ngay cả cha già dân tộc của bọn chúng HCM cũng không qua trường lớp nào đào tạo thế nhưng bọn bồi bút cứ hê lên là bác của chúng tự học cho đến nói sành sỏi 32 ngoại ngữ?!
Tất cả đều là bọn con hoang của Trung Cộng trong kế hoạch xâm lăng ba nước Đông Dương, chúng chọn những con bài ngu dốt như HCM và những kẻ kế thừa cho đến hôm nay bởi vì chúng thừa biết rằng NGU thường đi đôi với THAM, từ THAM sẽ nảy ra ích kỷ cá nhân, hẹp hòi, giết chóc lẫn nhau để mà tồn tại, mà khi một đảng phái lãnh đạo một quốc gia suy yếu thì bọn chúng rất dễ bề thôn tính trong một kế hoạch lâu dài.
Vì thế đừng bao giờ nghĩ rằng bọn lãnh đạo csVN sẽ đặt tinh thần quốc gia, dân tộc trong việc tham chính, chúng chỉ cố gắng chui sâu, trèo cao, bốc hốt cho thật đầy cái túi tham của mình và hạ cánh an toàn, chúng cũng thấy những thiệt hại, nhân tai, khốn khổ, khốn sở của người dân đấy, thế nhưng chúng cũng sẽ tự an ủi mình rằng cha chung không ai khóc, đời mình không đòi được thì đời con đời cháu sẽ đòi…
Đó là lý do vì sao mà Việt Nam ngày càng nghèo đi còn bọn đại gia Đỏ ngày càng nhiều nhung nhúc như những con giòi bò trên cơ thể Mẹ Việt Nam.
Hãy nhìn Kim Jong Un, một lãnh đạo trẻ chỉ mới có 35 tuổi, ông ta đã tốt nghiệp đại học tại Thụy Sỹ và khi về nước đã khác hẳn ông nội và cha của mình, tìm ra giải pháp cho đất nước, còn cái loại lãnh dạo u mê tốt nghiệp cao cấp chính trị trong nước thì chỉ là loại ngu lâu dốt bền ngục hoài không sáng, chúng sẽ dẫn đưa đất nước đến một vực thẳm không phanh, chúng ăn tàn phá hại cho đến khi nào Việt Nam không còn kiếm chác được thì sẽ đào tẩu ra nước ngoài hưởng thụ, đó là công thức của hầu hết đảng viên đảng cs hôm nay.
Đất nước Việt Nam cần luồng tư tưởng mới, cần thay đổi thể chế chính trị trong đó quan trọng nhất là những người thế hệ trẻ tốt nghiệp tại nước ngoài, có bản lĩnh, có tinh thần quốc gia, dân tộc điều hành, còn nếu chỉ để cho những đảng phái tào lao, những tên vô lại tham quyền cố vị lãnh đạo thì chúng cũng sẽ không khác gì bọn cộng sản hôm nay.

Người Sài Gòn

Top of Form