Wednesday, August 15, 2018


TAN TÁC "GIẤC MƠ TRUNG HOA" !!!


   Chưa bao giờ "giấc mơ Trung Hoa" trở nên vời xa như lúc này. Không thể có.. "tơ lụa" trong làm ăn chụp giật, gian dối và ăn cắp (công nghệ). Những cụm từ... tự sướng đó - nói như cựu TBT Đảng CS Liên Xô Gorbachev, càng bộc lộ bản chất "tuyên truyền và dối trá" của chủ nghĩa Cộng sản. Và đã đến lúc con hồ ly tinh phải hiện nguyên hình. 

   Xã hội TQ đang rối loạn cả trong kinh doanh lẫn trong nội bộ chính trị của nhà cầm quyền. Các khẩu hiệu bài xích Mỹ và phương tây đã được gỡ bỏ trên các tờ báo TQ. Hình ảnh đánh bóng cho vị Vua suốt đời Tập Cận Bình cũng đã tháo bỏ trên đường phố. Tất cả nhằm tránh làm cho Donald Trump...mích lòng.

   Thị trường chứng khoán được ví như mạch máu của nền kinh tế của một Quốc gia. Mạch máu bị "nhồi", bị cắt đứt, cơ thể sẽ... đột quỵ. Hãy nhìn xem bảng điện tử TTCK  hiển thị mạch máu TQ đỏ lòm và liên tục lao dốc không phanh mấy tuần qua, khắc biết tương lai TQ sẽ ra sao. Không đợi lâu. Chỉ chưa tròn 1 tháng kể từ khi Donald Trump khai chiến Trade War với TQ, kinh tế nước này đã rơi xuống vị trí thứ 3 thế giới (sau Nhật Bản) và sẽ còn giảm sâu nữa chưa biết chừng.

   Hết Sri Lanka, nay đến Malaysia, Myanmar, Thái Lan; rồi các nước Châu Phi, và xa hơn nữa là các nước Nam Mỹ thân cộng...đã ngán ngẩm kiểu làm ăn cẩu thả, chụp giật bằng những công nghệ cũ kỹ, lạc hậu như thế nào. Hàng loạt dự án "con đường tơ lụa" của TQ tại các nước này đã bị đình hoãn. 

    Trong cuộc chiến thương mại Mỹ -Trung, có lẽ lo sợ sẽ tới.. lượt mình (nếu ủng hộ TQ), Nga đã bày tỏ thái độ rất dứt khoát : Ngoảnh mặt và chuyển sang công kích Trung cộng quyết liệt.

   Cả thế giới quay lưng với thằng chuyên đánh võ mồm và ăn cắp (công nghệ). Liên minh Châu âu EU, Canada, Úc, Nhật và cả Nga đã đứng về phía Mỹ. Các nước này cũng đang cân nhắc ra đòn trừng phạt kinh tế (tăng thuế hàng hóa nhập khẩu) đối với TQ...

   Những tuyên bố.. lên gân trên Báo Hoàn Cầu của TQ chỉ là phản ứng yếu ớt mang tính "sĩ diện" là chính. Vì chính họ cũng biết rằng sẽ không đủ "đạn" - mức thuế tăng lên đối với hàng hóa nhập khẩu của đối thủ, để chơi tay đôi với Mỹ trong cuộc chiến tranh thương mại mà phần thắng chắc chắn thuộc về Donald Trump.
   Các dấu hiệu kinh tế lẫn ngoại giao đều cho thấy Nhà Trắng sẵn sàng kích hoạt các gói tăng thuế trị giá 200 tỷ USD sắp tới, và bồi thêm cú đánh...đoạt mạng 500 tỷ vào cuối năm nay.

   Không đẹp trai, hào hao phong nhã như B. Clinton; tâm thức cũng không nhân văn và lý luận sắc sảo như B.Obama..., nhưng ưu điểm của Donald Trump: Nói 
là làm. Và chỉ trong chưa đầy 2 năm trên cương vị Tổng thống,  D.Trump đã kéo giảm tỷ lệ thất nghiệp của người dân Mỹ xuống con số thấp nhất kể cả 2 đời Tổng thống trước đó cộng lại.
   Còn nhớ khi ra tranh cử với bà Clinton ông Trump đã cảnh báo rằng chính (hàng hóa giá rẻ) Trung Quốc đã đánh cắp cơ hội việc làm của hàng triệu người dân Mỹ. Và mục tiêu đầu tiên của ông là tạo việc làm cho số đông người dân Mỹ. Nước Mỹ trên hết. Đó là nội dung tranh cữ Tổng thống của D. Trump. Nay đã gần một nửa nhiệm kỳ đầu tiên, D. Trump phải thực hiện lời hứa của ông với người dân Mỹ trước khi trở thành Tổng thống Mỹ.
   Mới đây, khi trả lời phỏng vấn Đài Truyền hình CNBC, D. Trump đã bộc bạch: "Tôi đã sẵn sàng để đi đến áp đặt mức thuế lên đến 500 tỷ USD đối với tất cả hàng hóa TQ. Tôi làm điều này không vì mục đích chính trị, mà làm những điều đúng đắn cho đất nước ". Ông nói thẳng đúng phong cách... Cowboy Texas rằng "chúng ta đã bị TQ lừa dối trong một thời gian dài..."

   Tháng 3/2018 Ủy ban đánh giá kinh tế và An ninh Mỹ đã công bố 10 cách thức lừa đảo của TQ để đánh cắp bí mật thương mại, xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ. Trong danh sách này có hoạt động tấn công mạng của tin tặc TQ hòng thu thập các dữ liệu công nghệ sx (bí mật kinh doanh) của DN Mỹ. Trước thực trạng này các nghị sĩ Mỹ cho rằng các biện pháp trừng phạt thương mại của TT Trump đối với TQ có ý nghĩa rất quan trọng để bảo vệ sự công bằng trong hđ kinh doanh. Và rất có thể cả hai phe Cộng hòa và Dân chủ đều cùng bỏ phiếu ủng hộ D. Trump trong cuộc chiến này với TQ.
   Theo số liệu của Cục Dân số HK, trong năm 2017 khối lượng hàng hóa TQ nhập khẩu vào Mỹ đạt hơn 505,5 tỷ USD so với 129,9 tỷ USD hàng hóa Mỹ nhập vào TQ. Có nghĩa là thâm hụt mậu dịch thương mại của Mỹ với TQ là hơn 375,5 tỷ USD trong năm này. Chỉ riêng 5 tháng đầu năm 2018 thâm hụt thương mại của Mỹ với TQ đã là 150 tỷ USD.
   Điều đáng nói là TQ đã áp đặt một điều kiện phi lý đối với DN các quốc gia muốn hoạt động tại TQ trong đó có DN Mỹ, và xem đó như điều kiện tiên quyết: Phải chuyển giao công nghệ cho phía TQ. Chiến lược này được vận dụng làm nền cho "giấc mơ Trung Hoa" vào năm 2025. Với các chuyên gia kinh tế Mỹ, đây là hành động "ăn cắp chất xám" có tổ chức. Vì là thị trường rộng lớn, đông dân nhất thế giới - 1,4 tỷ người, nên nhiều đời Tổng thống Mỹ trước đó đã... lơ đi điều này. Tuy nhiên, Donald Trump đã nghĩ khác và làm khác. Và câu trả lời đanh thép của Trump chính là khởi động cuộc chiến Trade War với TQ.
   
   Cách làm giàu của tỷ phú Bill Gates khác hoàn toàn với tư duy làm giàu "chụp giật" của tỷ phú TQ Jack Ma - ông chủ của chuỗi mua bán trực tuyến Alibaba.

   Nhưng ở đời người ta chỉ có thể lừa dối nhau được vài lần. Đâu có thể lừa nhau mãi được. Cái ác sẽ phải chết. Và đó là cái kết của ... con đường nhầy nhụa, của "giấc mơ Trung Hoa"

   Mỹ, Liên minh Châu âu EU, Canada, Úc, Nhật, Nga ...và cả thế giới đã ngoảnh mặt với thằng Tàu chệch thiếu lương tâm mà thừa gian xảo.

   Nó sẽ chết đi trong cô đơn và sự ghẻ lạnh của loài người. 

   Cuba giờ đã khác. Sự thừa nhận người dân được quyền tư hữu đất đai (trong Hiến pháp) cho thấy nước này chuẩn bị từ bỏ CNCS. Thằng Ủn, trước cái đói nghèo lưu cữu bao năm là.. đàn em thân thiết, chung vách với Tàu cộng tự thấy rằng  vẫn ngóc đầu không lên, không thể đem mấy cái quả tên lửa gắn đầu đạn hạt nhân ra ăn thay cơm, giờ cũng nghĩ khác. Có vẻ như Ủn muốn.. quay đầu là bờ? 

Còn ai chơi với thằng Tàu cộng?


Thanh Nguyen







TRỊNH XUÂN THANH CÓ THỂ TRỞ LẠI ĐỨC
Vũ Đông Hà (#Danlambao) –
Với những dữ kiện thông tin đến từ các trang báo uy tín của Đức và Slovakia, sự việc Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm chỉ đạo và có mặt tại chỗ trong cuộc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã không còn là mối nghi ngờ gì nữa. Đối diện với những thảm họa bang giao Việt-Đức và nhu cầu thông qua Hiệp ước Thương mại Tự do EVFTA, Hà Nội không còn chọn lựa nào khác là phải trao trả Trịnh Xuân Thanh trở về Đức theo yêu cầu của Bá Linh. Nhiều thoả thuận đã được đồng ý bởi 2 phía từ cuối năm 2017 theo lời công bố của Tham tán công sứ ĐSQ CSVN tại Đức là Nguyễn Hữu Tráng, cũng như theo dự đoán của bà Petra Schlagenhauf - luật sư của Trịnh Xuân Thanh.
Điểm mấu chốt của việc thương thảo giữa Hà Nội và Bá Linh là Hiệp định Thương mại Tự do VN-EU (EVFTA). Xác suất cao là Cộng đồng chung Âu châu, trong đó Đức là quốc gia dẫn đầu, sẽ không thông qua EVFTA nếu Hà Nội không giải quyết vấn đề Trịnh Xuân Thanh theo đòi hỏi của chính phủ Đức. Dĩ nhiên bên cạnh yêu cầu này còn có những yêu sách khác của EU đặt ra đối với Hà Nội như thực thi Công ước của Tổ chức Lao động Quốc tế ILO, vấn đề môi trường và giám sát việc thực thi EVFTA.
Một trong những yêu cầu của Bá Linh đã được đáp ứng bởi Hà Nội là trả tự do cho Ls Nguyễn Văn Đài sang Đức vào tháng 6/2018.
Trong khi đó tại Slovakia, vụ cựu Bộ trưởng Bộ Nội vụ Robert Kaliňák bị nghi ngờ có liên quan với Bộ trưởng Công an Tô Lâm trong việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã tạo nên một cuộc khủng hoảng chính trị.
Thủ tướng Slovakia, ông Peter Pellegrini tuyên bố chính phủ của ông sẽ điều tra đến tận gốc mọi sự liên quan, dính líu của quan chức Slovakia trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.
Bà Denisa Sakova, Bộ trưởng Bộ Nội vụ đương nhiệm đã gặp ông Joachim Bleicker - Đại sứ Đức tại Slovakia để cam kết Bộ Nội vụ Slovakia sẽ hợp tác với Đức trong việc điều tra vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Bên cạnh đó, bà Sakova đã ra lệnh đình chỉ công tác đối với 14 nhân viên cảnh sát Slovak hộ tống phái đoàn Tô Lâm vào ngày 26/06/2017 để những cảnh sát này có thể dễ dàng làm nhân chứng cho cuộc điều tra.
Tuy nhiên, ông Andrej Kiska -Tổng thống Slovakia không tin là bà Sakova sẽ tiến hành một cuộc điều tra khách quan vì bà này được xem là cánh tay phải của cựu Bộ trưởng Nội vụ Robert Kaliňák - người đã gặp Tô Lâm tại khách sạn Bôrik trước khi Trịnh Xuân Thanh được chuyển sang đoàn xe ra phi trường Milan Rastislav, bay sang Moscow và về Hà Nội làm người đầu thú theo phiên bản của Nguyễn Phú Trọng.
Tổng thống Andrej Kiska đã lên tiếng yêu cầu bãi nhiệm bà Denisa Sakova. Thủ tướng Pellegrini cũng tuyên bố là sẽ chỉ thị xúc tiến điều tra cả hai bộ trưởng tiền nhiệm lẫn đương nhiệm Kaliňák và Sakova.
Với khủng hoảng chính trị ở tầm mức lớn xảy ra tại Slovakia, cuộc điều tra buộc sẽ thực hiện đến nơi đến chốn với sự theo dõi của truyền thông và quan tâm của đại chúng. Nó sẽ phơi bày những quan hệ giữa Bộ trưởng công an Tô Lâm với Bộ Nội vụ Slovakia; những đổi chác, hối lộ giữa Hà Nội với cựu thủ tướng Robert Fico; vai trò của Lê Hồng Quang - cố vấn ngoại thương của ông Fico và là người được Fico bổ nhiệm làm Đại biện lâm thời Sứ quán Cộng hòa Slovakia tại Việt Nam sau vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh thành công.
Mọi việc sẽ không thể dừng lại ở mức thoả thuận giữa Hà Nội và Bá Linh vào cuối năm ngoái. A can of worms / một hũ giòi đã bị khui ra và Ba Đình sẽ không còn có thể có những thương lượng ngầm với các chính khách Đức khi mà mọi sự đã bị phơi bày trước công chúng Đức lẫn Âu châu.


Thursday, August 9, 2018


ÂN XÁ QUỐC TẾ PHẢN ỨNG VỀ VỤ BẮT GIỮ BLOGGER HUỲNH THỤC VY

Việt Nam: Blogger Huỳnh Thục Vy cần phải được trả tự do ngay lập tức
Phản ứng trước vụ bắt giữ nhà hoạt động nhân quyền Việt Nam nổi tiếng, Huỳnh Thục Vy, bởi công an thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắc Lắc sáng ngày hôm nay, bà Clare Algar, Giám Đốc phụ trách điều phối toàn cầu của Ân Xá Quốc Tế nói:
“Vụ bắt bớ này không gì khác ngoài mục đích chính trị nhằm dập tắt một trong những tiếng nói mãnh mẽ nhất cho nhân quyền ở Việt Nam.
“Thông qua các hoạt động xã hội và viết blog nhằm ủng hộ quyền của phụ nữ, các sắc dân thiểu số và nhân quyền nói chung, Huỳnh Thục Vy đã làm việc không ngưng nghỉ để phát giác các vụ đàn áp nhân quyền và buộc những người quyền thế phải chịu trách nhiệm. Vì vậy, cô và gia đình của mình đã chịu sự giám sát, đe dọa và sách nhiễu liên tục của các cấp chính quyền.
Chúng tôi hối thúc chính quyền tỉnh Đắk Lắk trả tự do cho Huỳnh Thục Vy ngay lập tức và vô điều kiện, và kêu gọi chính quyền Việt Nam chấm dứt việc đàn áp có hệ thống nhắm tới các hoạt động xã hội ôn hòa”.
Thông tin thêm
Huỳnh Thục Vy là người sáng lập ra tổ chức Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam, với mục tiêu cổ vũ các giá trị của nhân quyền và ủng hộ các nhà bảo vệ nhân quyền là nữ giới. Cô thường xuyền viết blog về các vụ đàn áp nhân quyền bao gồm cả những vụ đàn áp nhắm tới các sắc dân thiểu số ở quốc gia này.
Cô bị khoảng 30 nhân viên công an bắt giữ lúc 7 giờ sáng hôm nay nhưng không có bất cứ lệnh bắt nào. Công an quay trở lại nhà của cô một vài giờ sau đó và lấy đi nhiều thứ, bao gồm máy tính, điện thoại, sách, quần áo và máy quay phim. Hiện nay, không ai biết Huỳnh Thục Vy đang ở đâu.
Trong suốt năm vừa rồi, chiến dịch trấn áp nhằm vào giới bất đồng chính kiến ở Việt Nam đã trở nên trầm trọng với nhiều nhà hoạt động bị bắt bớ, xét xử bất công và kết án tù, điều này cũng gây ra làn sóng bỏ chạy khỏi đất nước của nhiều người.



CHƯỞI VÀ CHỬI
                                                                   Ngô Quốc Sĩ
            Đấu tranh bất bạo động có nhiều hình thức. Nào là xuống đường biểu tình hay tọa kháng. Nào là hội thảo kiến nghị hay tuyên cáo. Nào là  hội luận hay cầu  nguyện hiệp thông..Nhưng mới đây, xuất hiện một hình thức đấu tranh, tuy cổ điển, nhưng có thể nói là hữu hiệu và hợp thời, đáp ứng tình hình sôi bỏng tại Việt Nam hôm nay. Đó là chửi hay chưởi theo tiếng Trung…
          Chưởi, mà chưởi độc, thì phải nêu tên Trần Vàng Sao, là một người đã từng “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản”, sau đó thức tỉnh, làm thơ chửi cộng sản với những lời lẽ cay độc hết chỗ nói. Nhất là khi từ “chưởi” đi với chữ “tau” thay vì “tao”, thành cụm từ “tau chưởi” càng có tính cách bình dân đại chúng như văn chương dân gian phỉ nhổ chế độ.
          Nếu hỏi chưởi  ai thì hãy nghe nhà thơ thẳng thắn trả lời là chưởi cả dòng họ, từ người sống cũng như người chết, không trừ một ai, nội ngoại cha con cháu chắt của lũ người bán nước buôn dân:
                   Mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nuớc
                   Giường thờ chiếu trải sắp hàng ra  đây
                   Đặng nghe tau chưởi
          Mười hai nhánh họ gồm những ai? Trước tiên là “tụi bây”, bọn côn đồ đang vỗ ngực tự hào là kẻ chiến thắng. Tác giả chửi thẳng vào mặt, không cần nói cạnh khóe, không cần bóng gió:
                   Tau chửi bây
                   Tau chưởi thẳng vào mặt bây
                   Không bóng không gió
                   Không chó không mèo
          Và chưởi luôn cả cha mẹ con cháu, đứa mới biết đi cũng như đứa đã lớn, tất cả đều phải  chết thảm trong vạc dầu sôi, vất xác liệng hồn xuống đáy địa ngục:
                   Tau chưởi cho cha mẹ bây có chết cũng mồ xiêu mả lạc
                   Đọa xuống ba tầng địa ngục bị bỏ vào vạc dầu..
                   Tau chưởi cho con cái bây đứa mới đi đứa đã lớn
                   Sa chân sẩy tay đui què sứt mẻ nửa đòi nửa đoạn
          Nếu hỏi tại sao phải chưởi thì câu trả lời khẳng quyết là vì chế độ hôm nay chỉ là bầy sâu ác độc, là lũ rắn gian manh, là đàn cú nham hiểm, ngày đêm chỉ rình mò đem nọc độc và con mắt cú vọ để hãm hại dân tộc:
                   bây sâu độc thiểm phước
                   bây thủ đoạn gian manh
                   bây là rắn
                   toàn là rắn
                   như cú dòm nhà bệnh
                   đêm bây mò
                   ngày bây rình
                   dưới giường
                   trên bàn thờ
                   trong xó bếp
          Bầy sâu lũ rắn đàn cú đó đã sử dụng mọi thủ đoạn để hại người, để giết chết dân tộc bằng miệng nói ngược nói xuôi, thay trắng đổi đen, ngậm máu phun người:
                    bây ăn tai nói ngược
                   ăn hô nói thừa
                    đòn xóc nhọn hai đầu
                   ngậm máu phun người
                   bây bứng cây sống trồng cây chết
                   vu oan giá hoạ
                   giết người không gươm không dao
          Không nói ra thì ai cũng biết, thế nào là ngậm máu phun người? Chỉ cần biểu tỏ lòng yêu nước, chống ngoại xâm, thì bị kết án là “phá rối trật tự an ninh.” Chỉ cần lên tiếng đòi tự do dân chủ trị thì bị luận xử là “âm mưu lật đổ chế độ.”  Hay “bị kích động do thế lực thù địch.”
          Còn chưởi để làm gì thì rõ ràng không phải chỉ là chưởi cho suớng miệng, cho hả dạ, mà cốt yếu là một chiêu thức đấu tranh, một ngón đòn độc hiểm nhằm giật sập lâu đài đao phủ, rồi liệng tất cả bọn phản bội xuống đáy địa ngục để làm sạch xã hội, để cứu rỗi trần gian:       
                   tau chưởi cho bây chết hết
                   chết sạch hết
                   không còn một con
                   không còn một thằng
                   không còn một mống
                   chết tiệt hết
                   hết đời bây
          Hòa theo tiếng chưởi của Trần Vàng Sao, còn vang vọng tiếng chửi của Lão Báng, cũng không kém cay độc. Nhà thơ đã chỉa thẳng mũi dùi vào những tên cộng sản đầu sỏ, mà không nói thì ai cũng biết, đó là tập đoàn Trung Ương đảng gồm khoảng 200 đứa, và cả lũ đàn em đang cúi đầu làm tay sai cho Tàu chệt:
                    Có bọn da Việt óc Tàu
                   Không nhận là tay sai
                   Chúng nó 200 đứa
            Lão Báng cũng không nương tay với những người dân Việt tại quê nhà, muốn an thân, như lúa lép bay vèo trước gió, làm nhục cả truyền thống dận tộc hào hùng, bôi đen cả lịch sử oanh liệt:
                        Một bọn ở dưới ngây ngây
                   Dại dại
                   Dân Việt đếm được chín tư triệu
                   Lúa lép
                   Gió thổi bay vèo
                   Chịu làm thân chùm gửi
          Đặc biệt, Lão Báng còn hướng về một số người Việt hải ngoại, nỡ quên căn cước tị nạn và thân phận lưu vong của mình, chạy theo lối sống  đua đòi dị hợm, quên cả cội nguồn, quay lưng với những nỗi đau chất ngất của đồng bào tại quê nhà:
                   Cái điều muốn chửi thề văng tục
                   Là bọn hải ngoại
                   Chết tiệt
                    Ăn cho mập dư mỡ động cỡn lên cơn
                   Nước mất nhà tan trốn biệt
          Nhóm người lưu vong này đã bị tha hóa, vui chơi phè phỡn bên lề thời cuộc. Ngày đêm son phấn lòe loẹt, áo mũ nghêng ngang, khoe sang khoe giàu, mặc kệ ai xuống đường biểu tình yểm trợ quốc nội, cử hành lễ chào cờ tôn vinh chính nghĩa quốc gia.  Thay vì hòa đồng vào tiếng hát chuyển lửa về quê hương của Trúc Hồ, Việt Khang, Phan Văn Hưng, Thu Sương ,Đình Đại, lại rủ nhau xếp hàng nghe nhạc ru ngủ, kể cả tiếng hát của những văn công từ Hà Nội gửi ra trong chủ trương giao lưu văn hóa:
                   Ca nhạc tốn tiền rủ nhau sắp hàng
                   Đánh má phấn bận áo vét
                   Di coi người khác biểu tình
                   Cử hành lễ chào cờ..
          Mặc cho đồng bào rẫy chết tại quê nhà. Mặc cho cộng đồng tị nạn biểu tình yểm trợ đấu tranh trong nước. Mặc cho dân Việt bị đóng đinh trên khổ giá búa liềm, bọn người vong thân cứ vùi đầu trong những thú vui rẻ tiền, thản nhiên ngồi uống cà phê tán dóc, dương mắt chó mà không dám sủa trước bất công và bất nhân của bọn đao phủ đang hủy diệt cả một dân tộc:
                   Một bọn ngồi cà phê
                   Dương mắt chó
                   Biểu đừng chửi sao được
                   Con bà nó
                   Bắn mẹ hết cho xong!
          Trần Vàng Sao, Lão Báng, và còn biết bao nhà thơ khác đang cùng với các ca nhạc sĩ, gieo vần thơ, bấm nốt nhạc, đốt lên ngọn lửa đấu tranh. Đó là tiếng thi ca yêu nước, làm bừng dậy cuộc cách mạng dân chủ đang được châm ngòi tại Việt Nam..

         

Wednesday, August 8, 2018


ĐI ĐÂU CŨNG ĂN CẮP. CÁI GÌ CŨNG ĂN CẮP.
                                                                                                                                                                                                          Trương Nhân Tuấn
          Hôm qua mình có viết status ngắn, nói là hai dân tộc VN và TQ giống nhau như đúc ở điều hay "ăn cắp". Đi đâu cũng ăn cắp. Cái gì cũng ăn cắp. Đây là sự thật không thể phản biện.
Nhưng nếu nghĩ ngược lại, thì dân Đài loan cũng là người Hoa, tại sao họ không ăn cắp như dân Hoa lục địa ? Dân Hồng Kông cũng vậy luôn. Ra nứớc ngoài, gặp dân Đài loan hay dân Hồng Kông, họ đâu có nói họ là dân "Trung quốc" ? Họ luôn nói họ là dân Đài loan, dân Hồng Kông, làm như hai phần lãnh thổ này là hai quốc gia độc lập với lục địa.
          Nếu nghĩ xa hơn một chút, thì dân miền Nam (VNCH cũ) có bao giờ "ăn cắp" đã thấy như bây giờ ?
Tánh tình dân miền Nam khá giống với dân Đài loan. Bởi vì hai bên giống nhau từ hệ thống chính trị, cho tới văn hóa, văn minh Khổng giáo.
          Nghĩ cũng buồn, chuyện trong nhà. Hôm cuối tháng sáu hai vợ chồng tôi và cô út đi Mỹ họp mặt gia đình. Không phải khoe, con tôi gặp ai là tự động tới thưa thốt, chào hỏi vui vẻ. Nhưng có hai đứa cháu gái từ VN qua du học, cùng tuổi với con gái tôi, cùng ở trong nhà thì không có đứa nào như vậy hết. Mình từ xa tới, mình phải mở miệng trước hỏi thăm "cháu khỏe không" ? Khi mình đi không có đứa nào xuống lầu chào tạm biệt. Bà xã tôi và con tôi phải lên lầu chào chia tay tụi nó. Thái độ xa lạ của tụi nó làm tôi khá ngỡ ngàng, trách em mình không biết dạy con. Dầu gì cũng bà con mà!
          Lúc tôi viết những giòng chữ này thì bà xã tôi ở bên VN để lo chuyện làm đám cưới cho cậu út.
Chuyện làm đám cưới xa xôi khó khăn thế nào thì ai cũng biết. Chỉ nội hai cái chuyện đám hỏi và rước dâu, hai vợ chồng tôi suy nghĩ bạc đầu. Đám hỏi thì dễ, mà rước dâu thì rước về đâu ? Nhưng điều gây "sốc" là bà xã tôi tới nhà gái để nói chuyện, mấy đứa nhỏ bên đàn gái không đứa nào lên tiếng chào hỏi vợ tôi. Dầu gì cũng là "suôi gia" tương lai. Bà con bên gái mặt ai cũng nặng trịch như đeo đá...
          Sao mà vô phép giống mấy đứa cháu tôi vậy không biết!
Ngày xưa, anh em tụi tôi đi học, trước khi xách cặp ra khỏi nhà là phải khoanh tay "thưa ba con đi học, thưa má con đi học, thưa anh hai em đi học..." Nếu có ai, khách khứa tới nhà, thì cũng chào "thưa chú, thưa bác, thưa dì... con đi học". Vô tới lớp, tới giờ là đứng dậy chào "thưa thầy". Mở miệng nói cái gì trong lớp cũng "thưa thầy..." Có khách khứa, bà con tới nhà, anh em tôi đứa nào biết phận sự đứa nấy. Khoanh tay chào khách xong thì đứa kéo ghế mời khách ngồi, đứa ra bếp pha trà... đứa nào cũng "dạ, thưa chú, dạ thưa dì... mới tới" Mà đâu phải chỉ có gia đình tôi như vậy. Gia đình nào cũng vậy. Giàu nghèo gì cũng vậy hết.
Bây giờ VN không ở đâu còn như vậy. Người với người đối xử với nhau, đánh giá lẫn nhau bằng "tiền", bằng "quan tước", bằng "danh vọng". Anh em họ hàng không ngoại lệ, đối xử với nhau cũng trên thước đo "duy vật" đó.
          Trở lại vụ "ăn cắp", trước đó dân miền Nam đâu có "hở ra cái gì cũng ăn cắp". Nhớ lại ngày xưa, nhà ngủ không khóa cửa. Dưới quê, không nhà nào có chốt gài cửa. Điều này cho thấy xã hội an bình, không có trộm cắp.
          Lại còn tánh hiếu khách..
          Khách khứa bạn bè của ba má tôi, từ đâu không biết, tới nhà là đãi đằng ăn uống ê hề. Có khi kéo dài hàng tháng như vậy. Mà dân miền Nam ai cũng vậy hết. Xa lạ không quen biết, lỡ tới nhà thì cùng ngồi vô bàn "có gì ăn nấy", không khách sáo. Vườn tược cây trái ê hề, không hề có vụ vào vườn ăn cắp vặt. Có ai còn nhớ bến bắc Mỹ Thuận, bắc Cần thơ, qui ước mấy cô bán trái cây ở đây là "một chục mười hai, chục mười bốn" chớ không có vụ một chục là mười trái. Điều này cũng nói lên phần nào tính "phóng khoáng" của dân miệt vườn..
          Bây giờ qua Campuchia cũng thấy ghi bảng tiếng Việt, cảnh cáo các vụ ăn cắp, ăn giành ăn giật... Báo chí đăng tải lâu lâu lại thấy phi công, tiếp viên hàng không buôn lậu. Lâu lâu đăng tin đại gia, hoa hậu buôn lâu, ăn cắp vặt.
          Kỳ thi THPT vừa qua, rõ ràng là gian lận toàn tập. Tỉnh nào cũng gian lận, nâng điểm. Có người nói là "lỗi hệ thống". Họ giải thích rằng tỉnh này sợ thua kém tỉnh kia nên mới có vụ nâng điểm như vậy.
          Rõ ràng là "ngụy biện". Chỉ có con ông cháu cha mới được nâng điểm mà thôi. Những đứa học giỏi nhưng con nhà nghèo thì cha ôm con khóc ròng !
          Thời đại "đi tắt đón đường công nghệ bốn chấm" mà chỉ thấy "học viện an ninh", học để làm công an, quân đội... là "điểm top". Còn ba cái thứ kỹ sư, sư phạm, luật sư... là ba cái thứ học xong cái bằng treo đầu giường coi chơi, không biết hữu dụng vào cái gì ?
Tương lai công nghệ 4 chấm của VN rõ ràng là dùi cui và súng ống.
Nạn ăn cắp của VN đã lan truyền từ trên xuống dưới. Vụ nâng điểm TNTH cũng là "ăn cắp". Mà ăn cắp này tác hại vô cùng, vì nó ăn cắp tương lai của những đứa trẻ học giỏi, tức đã tiêu diệt "hiền tài" của đất nước (từ trong trứng nước). Rồi tương lai đất nước sẽ lọt vào tay những đứa ăn cắp, như những đứa đã và đang lãnh đạo đất nước hôm nay. Những bằng tiến sĩ, ngay cả tiến sĩ Fulbright chi chi đó, đâu thể chứng minh rằng bọn họ không thuộc loài ăn cắp ?
          Tham nhũng là ăn cắp, đó là cách gọi khác không hoa mỹ.
Vì đâu nông nỗi như vậy ?


Thursday, August 2, 2018


THẬT ĐÃ HẾT THUỐC CHỮA

                                                  Ngô Quốc Sĩ
          Thi ca yêu nước đã chuyên chở nhiều vần thơ nốt nhạc đấu tranh thật bi hùng, tiêu biểu như “Đất Nước Tôi” của Trúc Hồ, “Thức Dậy Đi Em” của Nguyên Thạch, “Chúng Đi Buôn” của Phan Văn Hưng. Đặc biệt, giữa những tiếng nói bi hùng đó, còn trổi lên  những vần điệu chua chát mỉa mai đượm mùi “tiếu lâm”, cười ra nước mắt, mang tựa đề “Hết Thuốc Chữa”.
          Bài thơ không đề tên tác giả, chỉ biết Dogiap (Dogiap.com) là người đã chuyển tải lên mạng bài thơ cùng với bức hoạt họa “Mỹ Nhân và Ác Qủy” (Beauty and the Beast) có lời chú “Ta yêu sự ngây thơ của nàng”. Vào thơ, tác giả đã cho người con gái tự xưng là thiếp mở lời hỏi chàng mang tên Trung một cách ngây ngô:
                   Trung ơi! Cho thiếp hỏi chàng:
                   Thiếp đâu có đẹp dịu dàng như Nga
                   Cũng không giàu giống Qatar…
                   Tại sao chàng vẫn cứ sà vào yêu?
           Trung là ai? Đó chính là Trung quốc được nhân cách hóa. Thiếp xin tự thú mình chẳng đẹp gái quyến dũ như nàng bạch Nga, hay giàu có sang cả như nàng Qatar. Không hiểu  sao chàng cứ sà vào nàng, rồi yêu nàng say đắm?
          Hỏi ngây ngô, thì trả lời cũng thật dí dỏm. Chàng âu yếm gọi nàng là Việt, chính là Việt Nam nhân cách hóa. Chàng Trung với thiếp Việt gắn bó như “sơn thủy tương liên”, hay như “chim liền cánh, cây liền cành!” Chàng đã không dấu nổi cảm xúc trước nét đẹp ngây thơ, nói đúng hơn là ngu ngơ của nàng Việt, như đứa trẻ thơ dại mà cô giáo Lam đã  thốt lên một cách mỉa mai: “Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn, Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm”:
                   Việt ơi! Nàng chớ hỏi nhiều
                   Tuy em không đẹp yêu kiều, mộng mơ
                   Nhưng ta yêu nét ngây thơ
                   Ngây thơ đến mức ngu ngơ của nàng
          Thế chẳng phải là chửi xéo đó sao? Bị chửi xéo là ngu ngơ mà Việt Nam vẫn không biết thẹn biết nhục. Thôi thì cũng phải cám ơn em, rằng ta đã tỏ thái độ sỗ sàng mà em vẫn không trách cứ, sẵn sàng bỏ qua, lại còn đem cả gia tài của mẹ dâng hiến cho ta, mặc cho con cái la làng than khóc vì mất biển mất đất. Hoàng sa Trường Sa đã nghiễm nhiên thuộc về ta cũng chính nhờ em :             
                   Bao phen ta lỡ sỗ sàng
                   Thế nhưng em vẫn nhẹ nhàng bỏ qua
                   Còn dâng ta cả song Sa
                   Mặc cho con cái lu loa khóc gào!
           Ta đã chiếm đoạt thân xác em từ đầu đến chân; Nhưng lạ  thay! Em không hề chống cự, lại tự hiến cho ta những vùng màu mỡ nhất, qúy báu nhất gọi là “Đặc Khu”, những vị trí chiến lược ta hằng mong muốn, giúp ta làm chủ cả biển Đông. Ta thật hài lòng thỏa mãn đến ngạc nhiên:
                   Thân em ta cũng sờ vào
                   Đầu, chân, ngực, rốn… chỗ nào cũng ngon
                   Vân Phong, Phú Quốc, Vân Đồn…
                   Nàng đều bịt miệng các con, dâng mình
          Bịt miệng các con bằng đàp áp. Khóa miệng các con bằng luật An Ninh Mạng để khỏi la làng chống đối. Hiển nhiên nàng coi trọng ta hơn cả con cháu, đến nỗi con cháu tức giận gọi nàng là “Con đĩ Mỵ Châu”,  lên án nàng là “hèn với giặc, ác với dân” cũng dễ hiểu đó thôi.
          Nàng dư biết con cái phẫn uất, vì đất nước đã lọt vào tay ngoại bang, lại còn bị bịt miệng không được nói lên tiếng nói của công lý và sự thật. Hàng ngàn bàn chân đã xuống đường chống  bán nước. Hàng vạn bàn tay đã dương cao biểu ngữ đòi chủ quyền. Hàng triệu  con tim đang phẫn uất trước tương lai đen tối của đất nuớc..Sợ mất lòng chàng Trung, nàng Việt  đã đóng vai Mỵ Châu để rót vào tai Trọng Thủy những lời tình tứ đầy hứa hẹn ngọt ngào:                
                   Trung ơi! Chàng quả có tình
                   Để em chờ đợi tình hình bớt căng
                   Em cho chàng 99 năm
                   Chàng tha hồ đến ăn nằm với em!
           Thật bỉ ổi! Tổ tiên dặn dò con cháu đừng để một tấc đất lọt vào tay giặc. Dân Việt cũng đang xác quyết không nhượng đất cho giặc dù một ngày! Thế mà Hà Nội lại tự nguyện đem những vùng qúy giá nhất trên thân thể mẹ Việt Nam hiến cho giặc dày xéo cả 99 năm một cách thỏa thích!  Thế là đời cha, đời con và đời cháu Việt tộc sẽ trở thành bộ tộc nô lệ Tàu chệt:
                   Thích gì chàng cứ dựng lên
                   Các con khóc mãi cũng quen thôi mà
                   Mai sau thống nhất một nhà
                   Con chàng – con thiếp đều là họ Trung!
          Tự nguyện hiến dâng và đồng hóa với ngoại tặc là tội phạm đáng nguyền rủa muôn đời. Nhưng tủi hổ thay! Đó lại chính là niềm hãnh diện của bọn con hoang Chiêu Thống. Không đánh mà thắng. Bất chiến tự nhiên thành. Thế là anh Trung phải cám ơn em Việt đúng theo xảo ngôn 4 Tốt: “Láng giềng tốt, đối tác tốt, bạn bè tốt và đồng chí tốt!” Thật mỉa mai đến nghẹn lời!
                   Cảm ơn nàng nhé Việt cưng
                   Anh thề suốt kiếp chẳng ngừng yêu em !
                   Mong trời xe chỉ, kết duyên
                   Vợ chồng Trung – Việt đổi tên thành Tàu!
          Việt Khang có muộn màng khi hỏi “Việt nam tôi đâu?”.  Nguyên Thạch có chậm chân khi cảnh tỉnh “Thức dậy đi em” không? Một khi “Vợ chồng Trung -Việt đổi tên thành Tàu!”  đất Việt bị xóa tên thì thử hỏi hồn Việt có còn không? Đau đớn thay! Nhục nhã thay!
           Tác giả ẩn danh, nên chúng ta có thể xếp bài thơ “Hết thuốc chữa” vào dòng văn chương dân gian châm biếm chế độ. Cũng như tác giả ẩn danh, người bình dân Việt Nam đã từng kể tội bán nước của bọn Việt gian:
                   Công lao xương máu năm nào
                   Bây giờ lãnh đạo đem trao cho Tàu
          Người bình dân cũng đã lên án thái độ vọng ngoại, rủ nhau lấy chồng Tàu, học tiếng Tàu:
                   Nơi nơi dân học tiếng Tàu
                   Tíu na má nị đâm đầu lấy Hoa
          Hận lũ bán nước, dân Việt đã uất nghẹn  thốt ra thành lời mắng chửi thậm tệ:
                   Tiên sư cộng sản Việt Nam
                   Suốt đời bán cả giang san cho Tàu..
          Qủa là hết thuốc chữa, bởi lẽ dân Việt có thể đẩy lui ngoại xâm  như Trưng Vương đuổi Hán, Lê Lợi dẹp Minh, Hưng Đạo thắng Nguyên và Quang Trung phá Thanh. Nhưng một khi dân Việt tự nguyện hiến thân cho giặc, tự đồng hóa với kẻ thù thì qủa là hết thuốc chữa, bởi lẽ đất Việt không còn, mà hồn Việt cũng sẽ tiêu tan! Tội về ai đây?